Truyện cười VTDM

Thầy Giáo Lươn

Tôi bắt đầu được học tiếng Anh từ khi vào lớp 10, và thầy Lươn là thầy giáo dạy tiếng Anh đầu tiên của tôi. Thầy Lươn tốt nghiệp sư phạm khoa tiếng Pháp, do có người quen trong ban giám hiệu nên thầy được nhận về trường tôi. Nhưng trường tôi khi đó không có môn tiếng Pháp, chỉ có Anh và Nga, mà Anh thì biên chế hết rồi, không chen vào được nữa, nên thầy đành học cấp tốc một khóa tiếng Nga rồi vào trường làm giáo viên dạy Nga. Thật may cho thầy Lươn là vài năm sau, một bà giáo viên tiếng Anh của trường tôi bị đi tù, nên thừa ra một suất biên chế tiếng Anh, thế là thầy Lươn lại học cấp tốc một khóa tiếng Anh để chuyển sang làm giáo viên Anh. Thành ra, thầy Lươn nói tiếng Anh nghe rất giống tiếng Nga, còn nói tiếng Nga thì lại như là tiếng Pháp…

Có lẽ vì thế mà hôm đầu tiên học từ mới, thầy không đọc mà viết phiên âm lên bảng rồi chỉ từng từ, chúng tôi ngồi dưới ngoan ngoãn đọc theo: “Ai là tôi, tôi là ai, họ là dây, chúng ta là ớt, say là nói, nói là say, hiếp là giúp, giết là kêu, trẻ con là cứt…”. Tôi đọc theo rất hăng, nhưng trong lòng lại có đôi chút thất vọng, bởi trước đó, tôi vẫn nghĩ tiếng Anh nó phải văn minh, lịch sự lắm, ai ngờ lại toàn hiếp với giết, lại còn coi trẻ con như cứt”.

Thầy Lươn cũng dạy cho chúng tôi một số phương pháp học từ mới rất hay. Chẳng hạn như từ Security: thầy phiên âm nó thành Sờ-cu-rờ-ti. Ai hay sờ cu rờ ti? Chính là mấy bác bảo vệ đứng canh ở chợ, khi nghi ngờ ai đó ăn cắp đồ, bác sẽ sờ cu rờ ti khắp người để kiểm tra. Bởi thế, Security nghĩa là “bảo vệ”. Với từ “ant” – tức là “kiến” – thì thầy dặn chúng tôi hãy liên tưởng tới tên một quận của Hải Phòng: quận Kiến Ant. Liquid thầy phiên âm thành Ly-cứt, và thầy bảo chúng tôi liên tưởng tới bạn Ly – lớp phó lao động của lớp tôi, Ly bị tiêu chảy kinh niên, cứt thường xuyên ở dạng lỏng, bởi vậy, Liquid nghĩa là “chất lỏng”. Với từ December – thầy phiên âm thành “Đi xem bơi” – thầy kể là làng thầy có hội thi bơi diễn ra vào đúng tháng mười hai, bởi vậy, “Đi xem bơi” là “tháng mười hai”…

Lần ấy tôi đi thi tin học, phần soạn thảo văn bản, hì hục làm cả tiếng đồng hồ, lúc gần xong thì cái máy tính nó hiện lên cái câu hỏi tiếng Anh gì đó tôi không dịch được, chỉ biết là nó bắt tôi chọn giữa “Yes” và “No”. Tôi đang băn khoăn không biết phải chọn cái gì thì may quá, nhìn ra cửa sổ, tôi thấy thầy Lươn đang đi về phía nhà vệ sinh. Tôi liền gọi giật thầy lại và nhờ thầy giúp xem là tôi nên chọn click vào đâu. Thầy bảo: “No, No”, rồi ôm bụng chạy thẳng vào nhà vệ sinh. Tôi nghe lời thầy, chọn “No”: thế là xong, toàn bộ bài của tôi mất sạch. Hoá ra, câu đó là máy tính nó hỏi tôi có muốn lưu lại nội dung tôi vừa làm hay không. Bị trượt môn tin, tôi bực quá, trách thầy, thì thầy bảo là lúc đó thầy đang đau bụng buồn ỉa, thầy bảo “No, No” tức là thầy đang vội, không giúp được đâu, chứ có phải là thầy nhắc đâu.

Rồi cả cái lần lớp tôi có đoàn cán bộ trên phòng giáo dục về dự giờ. Thầy Lươn đặt một câu hỏi tiếng Anh đại ý là sau này lớn lên bạn mơ ước làm nghề gì. Câu này với tôi quá dễ, vì từ lâu, tôi đã rất ngưỡng mộ chú Tuấn – người giàu nhất làng tôi. Tất cả các quán ghi lô đề ở làng tôi đều là chi nhánh tay chân của chú Tuấn. Đánh bao nhiêu điểm, thậm chí cắm cả nhà, cả xe để đánh thì chú Tuấn cũng sẵn sàng ôm hết. Nói chung, chú Tuấn là một chủ đề rất có uy và được dân chơi trong và ngoài làng kính nể, nên không chỉ tôi mà rất nhiều đứa trẻ trong làng tôi đều ước mơ sau này lớn lên sẽ trở thành một chủ đề giống như chú.

Tôi giơ tay xung phong rồi đứng lên dõng dạc trả lời: “I want to be a topic”. Trả lời xong thì tôi thấy thầy Lươn cũng như mấy cán bộ của phòng giáo dục mặt cứ nghệt ra như ngỗng đực, chắc là không hiểu gì. Tôi lại phải giải thích cặn kẽ rằng “topic” là chủ đề – một nghề nhàn hạ, nhanh giàu, và rất được nể trọng. Thầy Lươn cùng các cán bộ nghe xong thì vỗ tay rào rào, khen tôi đặt câu hay quá. Tôi được cho điểm 10, còn lớp tôi tiết ấy được cho giờ Tốt.

Hồi ấy tôi cũng biết là muốn nói tiếng Anh tốt thì phải chịu khó thực hành với Tây, nhưng quê tôi thóc lúa, lợn gà nhiều, chứ Tây thì bới đâu ra? Ấy thế mà hôm ấy, khi lớp tôi đang lao động dọn cỏ trước cổng trường thì tự nhiên có hai thằng Tây lạc đường tiến lại gần hỏi thăm gì đó. Nhìn thấy Tây, mắt tôi sáng lên như một thằng cuồng dâm bị nhốt trong cũi sắt lâu năm vừa được thả ra và thả đúng vào căn phòng có Ngọc Trinh đang tắm. Tôi lao đến đứng trước mặt hai thằng Tây, rồi phọt ra một tràng tiếng Anh với giọng đầy tự tin. Tôi nói xong, hai thằng Tây nhìn nhau lắc đầu hoang mang. Cũng may, lúc ấy thầy Lươn xuất hiện, thầy bắt tay hai thằng Tây, rồi nói câu gì đó rất dài. Đúng là thầy nói có khác, hai thằng Tây không còn hoang mang nữa mà chúng nhăn mặt, cau mày lại, xong lắc đầu vẻ ngán ngẩm rồi bỏ đi. Trước khi đi, chúng còn lẩm bẩm câu gì đó tôi không hiểu, vì chỉ nghe được hai từ là “shit” với “fucking” gì đó…

Tôi hỏi thầy là sao mình nói mà bọn Tây nó không hiểu vậy, thì thầy ân cần giảng giải: “Tiếng Anh nó cũng giống tiếng Việt mình vậy: Tiếng Việt có giọng Bắc, giọng Nam, giọng Nghệ An, Quảng Bình, giọng của đồng bào dân tộc Khơ Me miền núi. Cùng là người Việt nhưng em nghe mấy bà con Khơ Me nói em có hiểu gì không? Thì mấy thằng Tây ấy cũng vậy: chúng nó nói tiếng Tây, nhưng là Tây thuộc dân tộc thiểu số miền núi, còn chúng ta nói tiếng Tây phổ thông, chúng nó không hiểu là đúng”.

Năm ấy thi tốt nghiệp, trường tôi có 114 bạn bị trượt – trong đó có tôi, và lý do trượt hầu hết là bị điểm liệt môn tiếng Anh của thầy Lươn. Thầy Lươn buồn lắm, ôm chúng tôi, bảo: “Thầy có một ước mơ cháy bỏng đó là có thể sửa điểm tốt nghiệp để cho 114 em đỗ sạch”. Sau năm ấy, thầy bị cho nghỉ việc. Từ đó, chúng tôi không biết thầy đi đâu, và cũng không nhận được tin tức gì về thầy nữa…

Cho đến hôm nay, khi đọc báo nghe tin có ông Lương nào đó đã sửa điểm tốt nghiệp cho 114 học sinh thì chúng tôi mới giật mình sững sờ. Thầy ơi, liệu có phải đó là thầy không? Thầy đã luồn lách và leo lên được chức vụ cao như vậy sao? Chúng em rất tự hào và xin chúc mừng vì thầy đã thực hiện được mơ ước cháy bỏng năm nào!

————–0—————0————-

Tôi vào biên chế

Nghe tin một ngôi trường khá nổi trên huyện đang cần tuyển giáo viên, tôi lập tức tới ứng tuyển. Bà hiệu trưởng thấy tôi ôm cái hồ sơ xin việc lò dò đi vào thì mỉm cười rất thân thiện, xong chỉ chỉ tay xuống ghế, ý bảo tôi ngồi đợi, rồi bà lại tiếp tục cặm cụi, chăm chú làm việc bên cái máy tính…

Tôi vui vẻ ngồi đợi mà không hề cảm thấy khó chịu, bởi người ta là hiệu trưởng một ngôi trường lớn với cả ngàn học sinh, đương nhiên là phải bận bịu với cả núi công việc ngập đầu, người ta chịu bỏ thời gian ra tiếp mình là tốt rồi, nên dù phải chờ cả buổi tôi cũng vẫn vui!

Sau một hồi hì hục với cái máy tính, tôi thấy bà hiệu trưởng bốc điện thoại gọi cho ai đó, giọng cau có: “Tao chọn hàng xong rồi đấy: hai sơ-lít lọt khe, một coóc-xê trong suốt. Liệu mà ship hàng sớm cho tao để chiều mai tao còn đi Đồ Sơn tắm biển! Mà chúng mày làm ăn cho tử tế vào, lần trước tao mua cái váy, chúng mày quảng cáo là mặc vào xinh như Ngọc Trinh, mà tao mặc vào trông như con thần kinh. Rồi cả cái bộ đồ bơi, chúng mày bảo là mốt mới, theo phong cách nàng tiên cá, mà tao mặc vào nhìn như vua thủy tề đang ngáo đá…”

Gác điện thoại xuống, bà hiệu trưởng mới thò cổ ra, gọi chị lao công đang quét dọn ngoài hành lang vào và bảo chị ấy đi lấy nước pha trà mời khách. Tôi lúc ấy mới lễ phép chào hỏi, giới thiệu một số thông tin về tôi, rồi bày tỏ nguyện vọng muốn được xin vào làm giáo viên dạy trong trường. Bà hiệu trưởng xem qua hồ sơ của tôi thì vừa gật gù, vừa chầm chậm cất lời:

– Cháu nộp hồ sơ đúng lúc lắm! Cô vừa đuổi việc vài đứa giáo viên hợp đồng, nên cần tuyển thêm giáo viên mới để thay thế! Với cả, cô cũng đang có một suất vào biên chế, nếu cháu muốn, cô sẽ giữ cho!

– Dạ… Cháu mới ra trường, chỉ ước ao được đứng trên bục giảng, được mang những gì mình đã học ở trường mà truyền dạy lại cho các em học sinh thân yêu, trang bị cho các em kiến thức để mai sau các em vững bước vào đời, trở thành người có ích cho xã hội, vậy là cháu hạnh phúc lắm rồi, chứ biên chế hay hợp đồng thì cháu thấy cũng không quan trọng lắm ạ!

Bà hiệu trưởng nghe vậy thì cười ha hả, rồi đứng dậy vẫy vẫy tay, ý muốn bảo tôi đi theo bà ấy…

Lúc đi qua chỗ hành lang, thấy chị lao công đang chổng mông lau cầu thang – chính là cái chị vừa lấy nước pha trà hồi nãy – bà hiệu trưởng nhắc nhở ngay: “Lau xong ban công thì qua dọn phòng vệ sinh luôn đi rồi còn lên lớp, kẻo muộn giờ thì lại chạy cong đít!”. Rồi bà quay sang tôi, nói như giải thích:

– Chị này hiện là giáo viên hợp đồng của trường, nhưng lương thấp quá, không đủ sống, nên xin kiêm luôn chân lao công để kiếm thêm. Chị này tốt nghiệp loại giỏi, dạy cũng tốt, nhưng đạo đức nghề nghiệp rất kém: ai lại dọn phòng vệ sinh nam mà cứ nhè lúc ra chơi giữa giờ, là lúc cao điểm các thầy đi đái để vào dọn, rõ ràng là có ý lợi dụng việc công để thỏa mãn ham muốn biến thái của bản thân! Đợi thuê được người dọn vệ sinh khác là cô sẽ đuổi việc chị ta ngay!

– Sao cô đuổi nhiều thế? Mới hôm trước cô vừa đuổi vài người rồi mà!

– Thì cũng vì mục đích nâng cao chất lượng giảng dạy và giữ gìn hình ảnh cao quý của người giáo viên thôi. Ví như cái thằng dạy hợp đồng môn Toán ấy, nó bị hở van hậu môn, đánh rắm thối um, bum bủm cả buổi, dù nó giảng hay nhưng học sinh cũng không ghi được bài, vì tay còn mải đưa lên bịt mũi. Rồi cái con bé dạy hợp đồng môn Sinh cũng vậy, nó bị ỉa chảy kinh niên, mỗi tiết học bình quân nó phải đi ỉa năm bảy lần. Tính ra, tiết học có 45 phút thì nó chỉ dạy được khoảng 15 phút, thời gian còn lại là nó dùng để đi ỉa. Nếu không đuổi việc nó thì có khác gì mình thuê nó về trường, trả lương cho nó đi ỉa?

Cuộc trò chuyện của tôi và bà hiệu trưởng bị cắt ngang bởi một chị gái tướng rất đầu gấu, xách chiếc cặp da nâu, mặc bộ áo dài ren xuyên thấu để lộ nội y màu đỏ dưa hấu đang đi tới từ đằng sau. Khi nghe bà hiệu trưởng giới thiệu sơ qua về tôi, chị gái áo đỏ ấy cười tươi, giọng hồ hởi: “Ào em, ị à áo iên ăn”, xong, chị ta đi thẳng vào lớp, còn tôi hoang mang quay sang hỏi bà hiệu trưởng:

– Chị ấy nói cái gì mà ị xong rồi ăn vậy cô?

– À! Nó nói là: “Chào em, chị là giáo viên Văn”. Con này trước đây nói năng bình thường, nhưng từ khi chồng nó bị cái bệnh lậu hay giang mai gì đó làm lây sang nó, thì nó bị vi khuẩn ăn cụt mất một phần lưỡi, giờ mới ngọng như thế!

– Giáo viên Văn mà bị vậy thì giảng bài thế nào được? Sao cô không đuổi việc?

– Đuổi sao được! Nó vào biên chế rồi mà! Kể cả giờ nó có cụt hết cả lưỡi thì cũng chả dám đuổi!

Đi thêm đoạn nữa, tôi bỗng thấy một anh nằm lăn trên nền đất giãy đành đạch, như thể vừa bị ai đó đánh. Đứng ngay gần đó là một đám học sinh tàn nhẫn, vô tâm, lạnh lùng trố mắt lên nhìn. Tôi liền hô to: “Gọi cấp cứu cô ơi! Có người gặp nạn kìa!”. Bà hiệu trưởng nghe vậy thì cười, bảo: “Cấp cứu gì đâu! Thằng đó là giáo viên thể dục, đợt trước nó nhảy vào vườn nhà người ta rình trộm gái tắm, bị đuổi đánh cho què chân, giờ đứng không được, phải ngồi xe lăn. Nó đang hướng dẫn kỹ thuật nhảy xa cho học sinh, nhưng ngồi trên xe lăn mà hướng dẫn thì học sinh không hiểu, nên mới phải nằm ra đất!

– Thế sao không cho anh ấy nghỉ việc ạ?

– Nghỉ sao được! Nó vào biên chế rồi mà! Nếu nghỉ thì chỉ chờ già rồi nghỉ hưu thôi, chứ chả ai dám cho nghỉ việc!

Rồi tôi lại nghe tiếng kêu “a… a… ư… ư…” phát ra từ một lớp học ngay phía đầu hồi, hệt như ai đó đang mở phim sex. Hiểu được sự băn khoăn của tôi, bà hiệu trưởng lại nhanh nhảu giải thích ngay:

– Là con bé giáo viên dạy nhạc đó! Cách đây mấy tháng, nó đi ngủ quên đóng cửa, bị một thằng mất dạy lẻn vào hiếp dâm. Hôm sau, nó lại quên không đóng cửa, nhưng thằng mất dạy đó không thấy lẻn vào nữa. Rồi cả tuần liền sau đó nó ngủ đều quên không đóng cửa, mà cái thằng mất dạy đó vẫn không thèm quay lại, nó chờ đợi mòn mỏi, bức bối quá, thành ra tinh thần ức chế rồi phát điên. Sau khi đi điều trị ở bệnh viện tâm thần về, nó tiếp tục đi dạy, nhưng thần kinh vẫn chưa hoàn toàn ổn định, bởi vậy bây giờ, thỉnh thoảng, nó vẫn như bị ảo giác, tưởng rằng mình đang được cái thằng mất dạy đó hiếp dâm, nên cứ rên “ư… ư… a… a…” như thế!

Tôi nghe bà hiệu trưởng kể xong thì cất giọng ngập ngừng:

– Cháu… Cháu có thể hỏi cô một câu được không ạ?

– Lại định hỏi sao không đuổi việc hả? Đã bảo là không đuổi được! Nó vào biên chế rồi mà!

– Dạ không! Cháu chỉ định hỏi, nếu cháu muốn vào biên chế thì…

– Thì mất bao nhiêu tiền đúng không? Yên tâm, lát về phòng cô cho xem báo giá! Nó tùy theo môn mà! Ví như Văn, Toán, Ngoại ngữ là những môn quan trọng, dạy thêm được, thì giá sẽ cao. Còn những môn phụ, ít quan trọng hơn, thì giá sẽ thấp hơn!

– Dạ! Thế môn nào là thấp nhất ạ?

– Thấp nhất bây giờ là môn Giáo dục Công dân, tức là môn Đạo đức ấy! Đạo đức bây giờ xuống giá lắm cháu!

Tôi nghe xong thì mặt lộ vẻ bần thần. Bà hiệu trưởng tức thì đoán ra ngay điều gì đang khiến tôi băn khoăn, nên bà ngọt giọng trấn an: “Đang lo không biết xoay tiền ở đâu ra đúng không? Yên tâm đi! Cô có đứa cháu làm bên ngân hàng. Nếu cháu vay mua nhà, mua xe, hay mở công ty thì nó mới xét hồ sơ chặt chẽ, vì sợ rủi ro cao, chứ mà vay để xin vào biên chế thì hồ sơ đơn giản lắm, vài phút là ký duyệt xong, gọn nhẹ vô cùng. Rồi vài ba năm sau là cháu trả xong cả vốn lẫn lời, và dù có bị đánh què chân, bị hiếp dâm, bị thần kinh thì cũng chả phải sợ gì, cứ yên tâm, an phận mà thảnh thơi, hưởng thụ đến cuối đời…

Vay ngân hàng thì tôi sợ, không dám thật rồi! Đành về bảo bố mẹ bán lợn, bán chó, bán bò, rồi thiếu bao nhiêu thì hỏi mượn các bà, các cô vậy. Chỉ tiếc công bao năm phấn đấu học hành mới được cái bằng giỏi, để rồi, tôi không thể nhờ tấm bằng ấy, mà lại phải nhờ lũ lợn, lũ chó, lũ bò mới được vào biên chế!

————–0—————0—————–

Kỹ Nghệ Chọn Bạn Đời

Người ta bảo mối tình đầu giống như bãi phân trâu: nhìn bên ngoài tưởng đã khô queo, chả còn chút hương vị, vấn vương gì, nhưng khi có một bánh xe nào đó vô tình chèn qua, ta mới vỡ òa: hóa ra, nó chỉ khô ngoài vỏ, chứ bên trong, nó vẫn còn nhoe nhoét, và dư vị của nó bốc lên vẫn có thể khiến ta nghẹn ngào, ray rứt… Tôi cũng đang ở trong tâm trạng như thế! Mối tình đầu của tôi tưởng như đã ngủ yên thì bỗng nhiên hôm qua lại ùa về khi tôi vô tình có việc đi qua xóm trọ cũ – nơi tôi đã gặp và yêu em suốt quãng đời sinh viên cuồng nhiệt.

Hồi ấy, em đang học cấp ba, là con gái ông chủ nhà, còn tôi là thằng sinh viên năm nhất thuê phòng ở nhà em. Chiều chiều, tôi hay mặc quần đùi rộng, thả rông, dạng háng trước cửa phòng ngồi hát và gẩy ghita. Tôi ca không hay, tôi đàn nghe cũng dở, nhưng nàng khen nhiều và thật nhiều. Em có thể ngồi đối diện nhìn tôi gẩy ghita hàng giờ không chán. Và như sợ nhìn thẳng làm tôi bối rối, em thường hay cúi gằm, nhìn chằm chằm xuống dưới. Rồi em ngỏ lời nhờ tôi dạy ghita cho em. Tôi gật đầu, mời em vào phòng. Em vào xong thì chủ động đóng sập cửa lại, tôi hỏi vì sao, em bảo vì muốn tiếng đàn của tôi chỉ dành cho riêng em thôi, không một cô gái nào khác được nghe nữa cả.

Tôi ngắm em si mê, em nhìn tôi đắm đuối. Tay phải tôi móc móc, tay trái tôi day day, những dây đàn uốn éo, những phím đàn rên rỉ. Em há mồm ngây dại thưởng thức tiếng đàn tôi. Rồi đến đoạn cao trào điệp khúc, em bảo: “Anh dập đi anh! Đừng gẩy nữa!”. Vậy là tôi dập. Sinh viên nghèo, đàn ọp ẹp, nên khi dập, tiếng đàn không được thanh, nghe cứ bành bạch, bành bạch…

Chuyện tình yêu của chúng tôi cứ vậy êm đềm trôi cho đến một ngày biến cố xảy ra: đó là hôm tôi hẹn em xuống phòng tôi tập ghita, nhưng đợi đến khuya mà em không xuống, tôi buồn quá, thất thểu lang thang theo con ngõ nhỏ phía sau nhà. Chợt thấy một chiếc xe hơi sang trọng đỗ dưới gốc đa, tôi tò mò rón rén lại gần ngó qua cửa kính: là em và một thằng nào đó. Em đang chơi nhạc cụ của nó: không phải ghita, mà là thổi kèn… Ngày cưới em, xe sang xếp dài dọc ngõ, cỗ bàn ê hề, toàn những món sơn hào hải sản đắt đỏ, còn tôi ngồi trong phòng trọ, vừa pha mì tôm ăn vừa hé cửa ngó ra, mắt cay xè, tự hỏi vẫn là loại mì ăn hằng ngày, mà sao hôm nay cay thế?

Thấm thoắt đã 10 năm đã trôi qua. Khu xóm trọ nhà em vẫn vậy, chỉ là mái đã dày hơn những tầng rêu mốc, tường đã loang thêm những mảng vữa xỉn màu. Mỗi góc phố, mỗi hàng cây đều đong đầy kỉ niệm: vẫn còn đó quán tiết canh mà hôm trúng lô tôi đã đưa em tới ăn, em ăn nhiều quá đến nỗi bị tiêu chảy, phải xơi 2 nải chuối xanh mới khỏi, không những khỏi mà em còn bị táo bón nặng, tôi lại phải đưa em đi ăn tiết canh để hết táo bón; vẫn còn kia gốc cây trứng cá mà có lần đang đi dạo buồn đái quá, em thản nhiên tụt quần ngồi luôn xuống đái, khiến bao ông bà già đi qua nhìn thấy lắc đầu ngoai ngoái, còn mấy thanh niên thì mắt sáng lên và há mồm cười khoan khoái. Tôi vẫn nhận ra cây trứng cá tội nghiệp đó: bởi từ khi bị em đái vào, cái cây trở nên còi cọc, héo hon, ủ rũ đi nhiều.

Tôi đỗ con Mercedes S600 gọn gàng bên đường, ngồi vào quán nước phía đối diện cổng nhà em, gọi một ly trà để ngồi nhâm nha lại những kỉ niệm của một thời khờ dại. Chị bán trà đá mang nước tới chỗ tôi. “Choang” – ly trà rơi xuống vỉa hè vỡ tan. Tôi giật mình quay lại và há hốc mồm sững sờ: Là em! Em đang đứng chết lặng, nhìn tôi trân trân. “Trời ơi! Là em đây ư? Mối tình đầu của tôi. Em đã bỏ tôi để lấy chồng giàu sang, sao giờ em lại ngồi đây bán trà đá thế này?”…

Mặt buồn buồn, giọng nghèn nghẹn, em bắt đầu kể… rằng cưới nhau được một năm, chồng em dần hiện nguyên hình là một thằng ham mê cờ bạc: nhà đất, xe pháo, cửa hàng nó cắm ngân hàng và chơi hết sạch. Tưởng như sự bất hạnh của đời em đã lên đến mức cùng cực khi cùng thời điểm ấy, chồng em bị phát hiện ung thư dương vật, nhưng không, sau đó một tuần, tới lượt bố em bị phát hiện ung thư hậu môn. Nếu không có tiền điều trị, chồng em sẽ bị cắt dương vật, bố em sẽ bị cắt hậu môn, trong khi em đã bán cả dãy trọ và vay chạy khắp nơi thì cũng chỉ đủ tiền để chữa được cho một người: dương vật của chồng và hậu môn của bố, cái nào quan trọng hơn?

“Cuối cùng thì sao?” – tôi hỏi em bằng giọng cảm thông, còn em thở dài, đáp: “Thì bây giờ, em ở vậy để tang chồng, ngày ngày đi bán trà đá kiếm tiền chăm lo cho bố”. Tôi sửng sốt: “Chồng em chết rồi à?”, em nghèn nghẹn: “Chưa! Nhưng không còn dương vật nữa thì có khác gì là chết đâu anh!”.

Nhìn qua con Merceses S600 của tôi đỗ bên đường, em hỏi: “Xe của anh à?”. Tôi gật đầu, bảo: “Cùng thương hiệu với cái xe của chồng em đỗ dưới gốc đa mà anh đã bắt gặp cách đây 10 năm đó!”… Không khí lặng đi trong giây lát, rồi lại nghe giọng e đầy chua chát: “Anh bây giờ thành đạt quá rồi!”. Tôi lắc đầu, gượng cười: “Thành đạt gì đâu em. Con xe đó có 15 tỉ thôi mà!”. Em há mồm: “Xe 15 tỉ? Vậy còn cái mũ của anh?”. “À, mũ này là hàng hiệu của Cô-Cô-Chăn-Heo, 20 triệu; áo của Vớt-Xác, 50 triệu; dây lưng của Hơi-Mệt, 35 triệu; giày của Đi-ở, 60 triệu, sịp của Cu-Xìu, 80 triệu”.

Đúng lúc này, con điện thoại Vertu, một tỉ hai của tôi đổ chuông. Tôi nghe máy xong thì chào từ biệt em rồi vội vàng lên xe phóng đi. Qua gương chiếu hậu của con S600, tôi vẫn kịp nhìn thấy em đang đưa vạt áo lên cố lau đi dòng nước mắt đang ứa ra nhạt nhòa trên má. Tôi khẽ thở dài, ngả người ra ghế lái, tiếng nhạc du dương bên tai, giọng hát của Quang Lê êm ái: “…Ngày xưa, ai lá ngọc cành vàng?… Ngày xưa, ai nghệ sĩ lang thang? …Em, em nhớ xưa rồi em khóc. Tôi thoáng buồn, thương dòng lệ đài trang”…

Tôi vừa về đến nhà, chửa kịp dừng hẳn xe thì vợ tôi đã lao đến mở cửa rồi túm cổ áo tôi lôi ra, chửi xối xả: “ĐM thằng chó này! Bà mua xe đẹp cho mày, sắm quần áo, đồ hiệu cho mày để mày đi mày đong gái à? Bà mà không gọi thì giờ mày vẫn chưa thèm về phỏng? Được, bà sẽ tịch thu hết áo quần, xe cộ, để mày ở truồng rồi tống mày ra ngoài đường cho mày tha hồ mà tinh tướng…”

Vợ vừa chửi vừa đấm đá túi bụi vào đầu, vào mặt tôi. Qua gương chiếu hậu của con S600, tôi thấy một vệt máu túa ra trên má, tôi cố đưa vạt áo lên lau. Và tôi nhớ tới những giọt nước mắt của em khi nhìn tôi phóng đi trên con S600. “Em khóc vì điều gì? Vì tiếc nuối: nếu hồi đó em không bỏ tôi thì giờ em đã được ngồi S600 và từ đầu đến chân em cũng được đắp toàn hàng hiệu ư? Không phải thế đâu em: Nếu em lấy tôi, thì giờ có thể tôi cũng đang bán trà đá cùng em, không có S600, chỉ có con Dream Tàu dựng ở đó, khi nào có khách gọi thì tranh thủ làm cuốc xe ôm. Tôi cũng chỉ là con ma-nơ-canh khoác lên người những thứ không phải của tôi em ạ!”.

Trừ khi bạn tự làm và tự mua được bằng chính sức lao động của mình, còn không, thì những đồ hiệu bạn khoác lên người, dù có đắt giá bao nhiêu, cũng chẳng có gì đáng để tự hào!

—————-0—————0——————

Giúp vợ thằng bạn

Hồi sinh viên, tôi ở trọ cùng với một thằng bạn. Có lần tôi về phòng, thấy nó đang khóc sụt sịt, hỏi có chuyện gì, nó bảo là chị gái nó bị ung thư vú, bệnh viện ở quê bảo phải cắt bỏ, chị nó không muốn cắt nên đã chuyển lên bệnh viện trên Hà Nội này chữa trị. Chị nó vừa nhập viện rồi, chiều nay bác sĩ sẽ khám rồi mới kết luận là có giữ được vú hay không. Giờ nó phải ra viện với chị, và nó nhờ tôi chiều đi học hộ nó (vì chiều hôm ấy có tiết Thống kê của ông thầy giáo rất ghê, ông ấy điểm danh đứa nào nghỉ quá số buổi là chỉ có thi lại chứ đừng hòng quà cáp, xin xỏ được, mà nó thì đã nghỉ đủ số buổi rồi, không nghỉ thêm được nữa).

Tôi thấy nó vậy thì thương lắm, nhưng cũng đành lắc đầu, bảo: “Chiều nay là giỗ đầu bác ruột tao, tao phải qua phụ làm cơm cúng, chứ phận con cháu mà cứ đến bữa mới tới rồi ngồi vào ăn thì ngại lắm, chắc tao không đi học hộ mày được”.

Nói rồi tôi hỏi han, động viên thêm mấy câu rồi lấy xe phóng đi luôn, chứ biết là không giúp được mà ở nhà lại cứ nghe nó khóc lóc ỉ ôi thì áy náy lắm. Tôi lòng vòng chút rồi phi ra quán cafe bóng đá ở đầu phố: hôm đó có trận bán kết Việt Nam với Indo (ở giải AFF Suzuki Cup hay Seagames gì đó tôi cũng không nhớ) – và đó mới là lý do khiến tôi không thể đi học hộ nó, còn cái lý do giỗ đầu bác họ, tất nhiên, là tôi bịa ra cho nó nhân văn thôi, nếu không, nó lại bảo tôi coi bóng đá quan trọng hơn là vú chị nó.

Thế nhưng bước vào quán, tôi ngã ngửa khi thấy nó đã ngồi ở đó tự bao giờ: mắt đang trố lên xem bình luận trước trận đấu, mồm đang phùng lên uống ly sinh tố. Thằng đểu! Vậy là nó cũng bịa ra vụ chị nó bị cắt vú để đánh vào lòng trắc ẩn của tôi. Đến vú của chị mình mà nó cũng mang ra làm trò đùa được! Tôi lại gần chỗ nó, nhếch miệng cười nhạt và hỏi: “Chị mày khám vú ở đây à?”. Nó quay ra, hơi bất ngờ chút, nhưng rồi lại lập tức tỉnh bơ: “Ừ, nhưng bác sĩ bận, không khám được”. Tôi hỏi lại: “Bác sĩ làm gì mà bận?”. Nó bảo: “Bận làm cơm cúng giỗ đầu bác ruột. Chứ là phận con cháu mà cứ đến bữa mới tới rồi ngồi vào ăn luôn thì thằng bác sĩ nó ngại”.

Tôi kể chuyện vừa rồi chỉ để nhấn mạnh một điều: Thằng bạn tôi nó đam mê xem bóng đá vô cùng. Đam mê đến nỗi có lần tôi thấy nó thức dậy lúc 3h sáng mở tivi, tôi hỏi nó là có bị nhầm không, hôm nay làm gì có trận nào mà xem, nó bảo có trận đá hồi chiều, nhưng nó bận không xem được nên giờ xem lại. Tôi đang buồn ngủ nhưng nghe nó nói vậy thì cũng cố ngỏng đầu lên nhìn tivi xem cái trận nó đang xem là trận gì: hóa ra là trận giữa Phong Phú Hà Nam và Gang Thép Thái Nguyên trong khuôn khổ lượt đi giải vô địch bóng đá nữ Quốc Gia tranh cúp Thái Sơn Bắc…

Và bởi thế, cứ mỗi dịp World Cup là tôi lại đến nhà nó xem, vì tivi nhà nó to, vợ nó cũng to, lại rất thoải mái và tâm lý, luôn chuẩn bị sẵn đồ nhậu để cho chúng tôi vừa xem vừa lai rai. Thế nhưng, World Cup năm nay, nó chưa được xem trận nào. Tôi hỏi sao vậy, nó bảo là vợ cấm không cho xem. Tôi hỏi tại sao lại cấm thì nó không nói, chỉ quay mặt đi gạt nước mắt sụt sịt.

Không hỏi được nó thì tôi sẽ hỏi vợ nó, bởi tôi nghĩ hẳn là phải có chuyện gì đó nghiêm trọng lắm mới có thể khiến một thằng như bạn tôi phải chấp nhận từ bỏ đam mê của cuộc đời, và khiến một con vợ tuyệt vời như vợ thằng bạn tôi trở nên độc đoán và khắc nghiệt đến thế. Tôi đến tận nhà nó. Vợ nó ra mở cửa, mặt cáu kỉnh, còn nó đang đóng cửa nằm trong phòng, úp mặt lên gối khóc thầm.

Khi tôi hỏi có chuyện gì thì tới lượt vợ nó mắt rươm rướm, nói:
– Chồng em… có bệnh anh ạ!
– Bệnh gì?
– Dạ… bệnh… dương bất biến giữa dòng đời vạn biến ạ!
– Là bệnh gì?
– Thì là… “ngoại bất nhập, nội bất xuất” ấy anh!
– “Ngoại bất nhập, nội bất xuất” là cái bệnh quái gì?
– Tức là ở ngoài thì không cho vào được, mà cho vào cũng không xuất được ấy!
– Tức là yếu sinh lý hả?
– Vâng ạ! Trước một tuần cứ đều đặn 5, 6 nháy, thế mà độ này, 2, 3 tuần chưa được một nháy. Mà em thì nhu cầu lại cao, thiếu cái đó là trong người nó cứ buồn bực, khó chịu lắm!
Tôi thở dài, lắc đầu, rồi lại hỏi: “Nhưng sao em lại cấm chồng xem World Cup? Hai cái đó nó có liên quan gì đến nhau đâu?”. Con bé mím môi, chua chát: “Có chứ anh! Chồng em bây giờ đã yếu sẵn rồi, phải nghỉ ngơi cho khỏe chứ, nếu thức đêm thức hôm mà xem World Cup, rồi nhậu nhẹt nữa, thì người lại chả hốc hác, gầy rộc, suy nhược đi à? Với cả một người chồng không làm tròn trách nhiệm, không đáp ứng được nhu cầu của vợ thì không xứng đáng được xem World Cup. Em ấm ức thì em cũng phải bắt lão ta ấm ức!”.

Tôi liếc nhìn, thấy cửa phòng thằng bạn tôi đang nằm đã đóng chặt rồi, thì mới dám cất giọng thủ thỉ, nhẹ nhàng: “Cứ bình tĩnh đã em. Mới nhịn có vài bữa mà đã bấn loạn hết lên rồi. Có cần… anh giúp đỡ cho không?”. Vợ thằng bạn mặt đỏ bừng: “Anh dám?”. Mình đáp: “Tất nhiên. Nhưng, em không được để cho chồng em biết rằng anh là người giúp, vì đàn ông, họ thường mặc cảm mấy cái chuyện này”. Vợ thằng bạn ngượng ngùng gật đầu. Chỉ chờ có thế, mình đứng dậy, đi khuất vào chỗ phòng bếp, con vợ thằng bạn ngoan ngoãn đi theo…

Đọc đến đây rồi, tôi biết là các bạn đang mong chờ một cái kết thật có hậu, hoặc thật bùng nổ: Đại loại như tôi và con vợ thằng bạn “chiến” ngay tại phòng bếp, rồi con vợ thằng bạn “phê” quá mới lập mưu cùng tôi giết chết thằng bạn để tôi và con vợ thằng bạn tha hồ thác loạn. Hoặc là đang chiến thì con vợ thằng bạn kêu to quá, thằng bạn trong phòng nghe thấy lao ra, nhảy vào chém chết tôi…

.

.

Nhưng không, tôi có một cái kết nhân văn và dễ dàng hơn rất nhiều… đó là, vừa vào đến bếp, tôi thò tay vào trong quần, móc luôn ra một lọ ShoootWC ra, bảo: “Ở tuổi như anh với chồng em bây giờ, thì việc sinh lý bị suy giảm cũng là điều dễ hiểu. Anh độ trước cũng yếu lắm, cả tuần có khi không nổi một nháy, nhưng từ khi vợ anh mua cho anh uống cái thực phẩm chức năng ShoootWC này thì sức khoẻ của anh lên hẳn luôn: ngày có thể làm được 2, 3 nháy mà vẫn sung sức thức đêm xem được 2, 3 trận World Cup luôn…

Hai hôm sau, thằng bạn gọi điện, khoe rối rít với tôi là vợ lại cho nó xem thoải mái rồi, còn mua bao nhiêu là bia với đồ nhậu nữa, bảo tôi qua nhà nó xem World Cup. Uống bia nhiều quá, tôi đâm ra buồn đái, liền đứng dậy đi vào nhà vệ sinh. Con vợ thằng bạn cũng đi theo, rồi ghé tai tôi hỏi nhỏ: “Anh mua cái thuốc đó ở đâu hay vậy? Chỉ em với! Chồng em dùng rất hợp, bảo là uống vào người khoẻ khoắn, mạnh mẽ hơn hẳn”.

Tôi cười vênh mặt, bảo: “Khoẻ là đương nhiên rồi, vì ShoootWC là thực phẩm nguyên gốc Phi Châu, có thành phần 8 loại dưỡng chất thiên nhiên quý hiếm, tuyển chọn từ khắp nơi, chuyên giúp hồi phục sinh lực, nó cũng đồng thời là thuốc bổ giúp cải thiện sức khoẻ tuyệt vời cho đàn ông, khiến họ như trở về tuổi 20 tràn đầy năng lượng. ”

Còn đây là lời nhắn nhủ tới cánh đàn ông: Vui World Cup không quên nhiệm vụ nhé! Sức hấp dẫn của đàn ông còn nằm cả ở việc khiến vợ mình hạnh phúc nữa!

——————0—————-0———————-

Chuyện cái tivi

Tôi nhớ không lầm, thì đó là vào những năm 1990, cả làng tôi chỉ có đúng hai cái tivi: một của nhà chú Uy làm bí thư xóm, một của lão Trọng bán thịt chó ngoài chợ. Những đợt có bóng đá, chúng tôi hay xem ở nhà chú Uy, vì chú thường bê tivi để ra ngoài hiên, ngay trước cái sân rộng mênh mông, chúng tôi tha hồ ngồi, khỏi lo tranh giành, giữ chỗ. Phía góc sân nhà chú còn có cái bể nước mưa to như cái bể phốt, đang xem mà khát nước cứ tự nhiên ra đó vục gáo dừa múc lên mà tu ừng ực.

Nhưng có một điều hơi bực là chú Uy lại cứ kê một hàng gạch ở ngay chỗ đầu sân, đoạn gần cái tivi. Đứa nào đến sớm sẽ ngồi hàng đầu, và ngồi lên mấy viên gạch đó, thành ra những người đến sau và ngồi sau rất khó xem – do cái bọn đằng trước ngồi cao quá. Vậy là ai đến sau, muốn xem ngon lành, thì phải đi kiếm gạch. Kiếm cũng dễ thôi, chỉ cần ra cái sân kho ở ngay đó, có đống gạch tập kết của xã dùng để xây nhà tình thương cho mấy cụ già neo đơn, rồi cứ việc khuân về. Tất nhiên, lúc xem xong, đứa nào cũng nhấc mông chuồn thẳng, chả đứa nào thèm ở lại dọn dẹp cái đống gạch vứt ngổn ngang, bừa bãi trên sân.

Ấy thế mà chú Uy rất hiền, không hề mắng mỏ than phiền. Hôm nào cũng vậy, đợi mọi người đứng dậy bỏ về hết, chú lại một mình cặm cụi dọn dẹp, xếp những viên gạch gọn gàng thành một đống phía sau hồi…

Cứ vậy cho đến khi chú Uy đủ gạch để xây nhà là thôi: chú bê con mẹ nó tivi cất luôn vào trong buồng, đóng chặt cửa, khóa kín cổng, buộc thêm con chó to bằng nửa con lợn sề ngồi chễm trệ ngay đầu ngõ há mồm lưỡi thè lè.

Thế là chúng tôi đành chuyển qua xem nhờ ở quán thịt chó của lão Trọng ngoài chợ. Lão Trọng này thì rất thoải mái, vô tư, không hề lợi dụng chúng tôi để kiếm gạch xây nhà, mọi người đến xem cứ việc ngồi bệt xuống nền, tivi lão để trên cái nóc tủ cao, ai cũng xem được cả. Nhưng vẫn có cái bực: ấy là lão cứ nhè lúc anh em đang xem là lão hấp thịt chó rồi nấu rựa mận thơm lừng, xong lão múc một bát, bê ra bàn, một mình ngồi, vừa ăn nhóp nhép, vừa uống rượu khà khà…

Nhìn cảnh đó, anh em ai cũng thèm ứa nước miếng cả. Bởi hồi ấy, làng tôi hầu như nhà nào cũng đói, bữa cơm vẫn còn độn sắn, độn khoai, cũng chả lấy đâu ra giò chả thịt thà, hôm nào sang lắm thì có vài con tôm con cá bắt ngoài ruộng ngoài sông, còn không chỉ ăn với nước mắm suông, chấm cùng mớ rau muống rau lang mọc tràn lan ngoài bụi ngoài đồng.

Lão Trọng hẳn là biết điều đó, nên lão nhiệt tình mời các anh em lần lượt đứng dậy, lại chỗ lão, mỗi người cắn một miếng rựa mận, nhấp một hớp rượu quê nồng, gọi là cho có tí không khí, của ít lòng nhiều. Cái thứ rựa mận và rượu quê này, với chúng tôi khi ấy, chả khác gì một ả đàn bà đẹp: thà ả cứ kiêu căng, cứ xa tầm với đi, thì có khi chúng tôi cũng chả dám mong gì, đằng này, ả lại gọi chúng tôi tới, lả lơi cho chúng tôi xoa mông, vuốt đùi một cái, xong rồi thôi, đâm ra chúng tôi lại càng thấy thòm thèm, rạo rực trong người…

Và lão Trọng hẳn là lại biết điều đó, nên lão ngửa cổ, quẳng miếng rựa mận vào mồm, vừa nhai nhồm nhồm, vừa bảo: “Anh em thích thì góp tiền, năm bảy người ăn chung một bát, uống cùng một chai, có đáng bao nhiêu đâu! Tiền bạc không cần phải nghĩ! Cứ ăn đi! Không trả hôm nay thì hôm mai trả, không trả bằng tiền thì trả bằng thóc lúa ngô khoai, đều được cả!”.

Anh em nghe vậy thì kẻ dứt khoát, người tư lự, nhưng rồi cuối cùng, gần như tất cả đều đã đứng dậy, ngồi vào bàn. Thế là lão Trọng mang rượu, bưng đồ nhắm ra cho từng đám, và cả lũ cắm đầu ăn nhoàm nhoàm. Nhưng riêng tôi vẫn ngồi dưới đất, bởi tôi lúc đó chửa làm ra tiền, cũng chả biết kiếm đâu ra thóc lúa ngô khoai mà trả cho lão Trọng, nên tôi không dám. Thấy thế, anh Tính – còn gọi là anh Tính “phong” – mới kêu tôi lên ngồi ăn cùng anh. Tôi còn đang băn khoăn thì anh đã phẩy tay: “Không lo! Cứ ăn đi! Tiền anh trả!”.

Anh Tính “phong” là hàng xóm nhà tôi. Gọi là hàng xóm thôi, chứ vẫn cách nhau cái vườn chuối rộng phải ngang cái sân vận động Hàng Đẫy. Cái vườn chuối ấy ngoài chức năng lấy quả để bán, lấy thân để nấu cám, thì còn là chỗ trú râm của mấy bà mấy cô làm đồng gặp hôm nắng nóng, và nó đồng thời cũng là cái nhà vệ sinh công cộng lớn nhất làng tôi: ai đang đi cấy đi cày, hoặc có việc tình cờ qua đây mà chẳng may mót quá thì cứ việc chui vào vườn tụt quần tự nhiên ngồi ỉa. Nếu may mắn ngồi gần chỗ nào có cái buồng chuối rủ xuống ngang thân, và đang có quả chín cây thì có thể với tay vặt ngay, vừa ỉa vừa ăn, rất hay!

Sáng hôm ấy, như thường lệ, tôi dậy chạy thể dục vòng quanh thôn. Lúc qua vườn chuối, nghe có tiếng động lạ, tôi rón rén ngó vào, thì thấy anh Tính “phong” đang lúi húi chặt chuối. Tôi hỏi sao chặt sớm thế, thì anh bảo: “Tranh thủ vợ anh còn đang ngủ! Thôi, khiêng cùng anh ra quán lão Trọng cho nhanh! Kẻo vợ anh biết, nó giết!”. À, hóa ra buồng chuối này là để trả cho bữa rựa mận anh mời tôi đêm hôm trước.

Đến trưa, tôi thấy vợ anh Tính “phong” đứng ở chỗ đầu vườn chuối mặt hầm hầm, hai tay chống hông, mồm chửi ông ổng thằng nào mất dạy, cái buồng chuối chị để thắp hương cụ ngoại mà nó cũng nỡ lòng cắt trộm. Anh Tính đứng ngay cạnh vợ, nghe vợ chửi thì chỉ cúi mặt lầm lì, chả nói gì. Thấy chị chửi một mình cũng tội, nên tôi cũng miễn cưỡng góp lời gọi là an ủi chị một câu cho có lệ: “Chuối để thắp hương giỗ cụ mà nó cũng chặt trộm được thì đúng là quân súc vật! Cầu trời cho nó ăn cái quả chuối trộm cắp ấy vào, nó tắc cổ chết bà nó đi chị nhỉ!”.

Đêm đó, lúc hai anh em đi bộ ra quán lão Trọng xem bóng đá, tôi quay sang anh hỏi nhỏ: “Em chửi anh là súc vật, với cả rủa anh chết tắc cổ, anh có giận em không?”. Anh Tính “phong” cười, xua tay: “Giận gì! Mày chửi anh thì anh chỉ nhục tí là xong thôi, còn hơn để vợ anh nó nghi ngờ, rồi biết chuyện, thì nó đánh cho anh nhập viện! Với cả cái vụ ăn chuối tắc cổ chết thì anh có ăn đâu mà sợ!”.

Rồi anh Tính chỉ tay vào chỗ túi quần anh đang phùng lên, u thành một cục to bự, dài dài, hỏi: “Đố mày biết cái gì đây?”. Tôi đáp: “Chim”. Anh bảo: “Chuẩn”, rồi anh móc chim ra cho tôi xem: một con chim bồ câu mới ra ràng, lông còn lún phún, anh vừa ăn cắp được của vợ. Vậy là tôi yên tâm đêm đó chúng tôi sẽ lại được ăn thịt chó…

Đến khoảng những năm 2000 thì làng tôi nhà nào cũng có tivi – dù chỉ là ti vi màu màn hình lồi. Rồi lại lên đời sang màn hình phẳng, full HD, rồi là màn hình cong, UHD… Cho đến bây giờ, thì tivi có vẻ như đã bão hòa, và khi Internet lên ngôi, thì người ta đã không còn mặn mà với tivi nữa, cũng là quy luật dễ hiểu và tất yếu trong cuộc, bởi chỉ với chiếc điện thoại được kết nối 3G, là người ta đã có thể xem tivi mọi lúc mọi nơi với rất nhiều kênh và chương trình hấp dẫn…

Đam mê xem tivi không tự nhiên sinh ra, cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển từ hình thức này sang hình thức khác… giống như câu chuyện tôi vừa kể ở trên !

——————–0—————–0————————

Nộp 100k rồi chạy ngay đi

Chị họ tôi bỏ nhà ra đi đã hơn chục năm. Không ai biết chị đi đâu, làm gì trong suốt quãng thời gian dài đằng đẵng ấy. Lý do vì sao chị họ tôi bỏ nhà ra đi thì lát nữa tôi sẽ nói sau, giờ, tôi muốn kể về chị họ tôi trước đã.

Truyền thuyết kể rằng: một lần mẹ chị ra đồng bón phân, nhìn thấy một vết chân lợn rất to in trên mặt ruộng nên đã tò mò ướm thử vào. Về nhà, mẹ chị bị chậm kinh, mua que thử thai thì hai vạch. Tất nhiên là mẹ chị có thai với bố chị, còn cái bàn chân lợn thì nó không liên quan gì, chủ yếu kể ra vậy để nghe cho nó ly kì.

Ngay từ cái thời khắc chuẩn bị chào đời, chị đã bộc lộ cái tính khí trái khoáy đến quái gở của mình. Thường khi sinh sẽ có hai dạng: thai xuôi (đầu chui ra trước) và thai ngược (chân chui ra trước), nhưng chị thì chẳng thuộc cái thể loại gì: chị cứ chổng mông ra ngoài, khiến mẹ chị rặn bở hơi tai mà không tài nào phọt chị ra được. May sao gặp ông bác sĩ cao tay: ông ấy lấy tờ 100k huơ đi huơ lại, chị nhìn thấy liền thò tay chộp, chỉ chờ có vậy, bác sĩ túm tay chị lôi ra ngay.

Chưa hết, lúc lôi được chị ra ngoài, sợ chị ngạt, bác sĩ vỗ mạnh vào đít chị ba phát, nhưng chị không khóc, mà lại trợn mắt nhìn bác sĩ rồi chửi: “ịt ẹ ày, ằng óc ợn”. Vậy là thay vì cất tiếng khóc, chị họ tôi đã cất tiếng chửi chào đời.

Về chuyện học hành, chẳng biết có phải vì mẹ chị ướm vào cái bàn chân lợn lúc mang thai chị hay không mà lớn lên chị học ngu như lợn: chị đúp 3 năm bậc mầm non, mất thêm 8 năm để hoàn thành bậc tiểu học, tuy nhiên, lên trung học thì chị lại ra trường sớm hơn các bạn… vì bị đuổi học. Tôi hỏi chị tại sao bị đuổi, chị bảo: “Tao nhìn trộm thầy hiệu phó tắm”. Tôi lắc đầu: “Có vậy thôi mà người ta cũng đuổi học chị ư? Thật quá đáng!”. Chị thở dài: “Cũng không hẳn vậy, vì khi thầy hiệu trưởng gọi tao lên phòng nhắc nhở thì tao đã đấm cả hiệu trưởng”.

Bị đuổi học, chị sướng lắm, vì ngày ngày được theo mẹ ra chợ bán cá. Ở chợ có nhiều quầy cá, nhưng riêng quầy của chị lại đặt ra quy định: ai ghé vào mà không mua cá thì phải nộp phạt một trăm nghìn. Gặp đứa nào chây ì, kì kèo không nộp là chị nhảy dựng lên chửi thẳng vào mặt là đồ óc lợn. Hỏi tại sao lại ra cái luật oái oăm ấy, chị bảo: “Đây là sân chơi của tao, luật của tao, hoặc là nộp phạt 100 nghìn, hoặc là chợ sẽ dừng lại không họp nữa” – cái khoản chợ sẽ dừng lại không họp thì đúng mẹ nó rồi, vì chị chửi hay vậy, cả chợ đương nhiên cứ há hốc mồm ra mà nghe chứ họp thế đéo nào được nữa.

Cũng nhờ chị chửi hay quá, tiếng lành đồn xa, nên các chủ nợ trong khu mới thuê chị đi đòi nợ giúp. Mấy tay đi đòi nợ nghiệp dư khác thường phải mang súng, dao, gậy gộc, còn chị tôi chả cần gì cả, chị chỉ dùng mồm chửi: ít thì vài câu, lâu thì một hồi là con nợ nhục quá phải vào nhà lấy tiền trả đủ cả vốn lẫn lời.

Thành công trong lĩnh vực đòi nợ, nhưng chị chưa thoả mãn mà tiếp tục mở rộng hoạt động kinh doanh sang mảng bảo kê: chị nhận bảo kê cho toàn bộ chuỗi các quán mát-xa người mù ở phố chợ. Hỏi tại sao nhân viên mấy cái quán đó em nào cũng mắt biếc long lanh, liếc giai đưa tình rất nhanh mà lại gọi là mát-xa người mù thì chị bảo: “Sướng con cu, mù con mắt” chưa? Mù ở đây là theo nghĩa đó đấy!

Đến đây, hẳn nhiều bạn sẽ thắc mắc: “Vậy lí do gì khiến chị họ tôi phải bỏ nhà đi biệt xứ?”. Tôi nói ngay đây, bởi nó bắt nguồn từ mấy cái quán mát-xa người mù này. Ấy là hôm có một lão khách đến mát-xa nhưng lại cù nhầy: lão bảo là lão ấy bị xuất tinh sớm, vừa vào phòng đã phọt rồi, nên nhất quyết không trả tiền. Với tư cách là bảo kê, lập tức chị tôi xuất hiện. Đầu tiên, chị giải thích rất hợp lý hợp tình: rằng giống như đi taxi, lên xe rồi, dù không đi mét nào thì vẫn phải trả tiền, gọi là tiền “mở cửa xe”, thì “mát-xa người mù này” cũng vậy, vào phòng rồi, dù chưa dập được nhát nào thì vẫn phải trả tiền, gọi là tiền “mở cửa phòng”, rồi chị yêu cầu lão đóng 100 nghìn. Lão khách tất nhiên không chịu, vậy là thôi, chị lôi luôn bài chửi rủa sở trường ra xả vào mặt lão. Thật xui xẻo cho chị, lão này là cán bộ liêm khiết, hết lòng vì dân, làm cán bộ bao năm chưa bị dân chửi bao giờ, lòng tự trọng lại cao, nên lần đầu bị chị chửi như vậy thì lão ấy sốc: mắt trợn ngược, mồm há hốc, máu ói ra ồng ộc, rồi lão gục xuống…

Làm chết cán bộ tội đã nặng rồi, đằng này, lại còn là cán bộ liêm khiết nữa, thì có mà tù mọt gông. Chị sợ quá, cuống cuồng book grab ra bến xe bỏ trốn. Lão khách được xe cấp cứu đến đưa đi, bác sĩ khám xong bảo lão chả sao cả, chỉ là vì lão vừa xuất tinh xong, lại ra gió, nên bị hạ đường huyết ngất xỉu. Thứ lão ói ra cũng không phải là máu, mà là tiết canh với cả cốc sinh tố dưa hấu lão uống lúc sáng. Người làng muốn báo tin để chị quay về, nhưng không ai biết chị đang ở đâu, làm gì, và sống ra sao…

Thời gian trôi đi như chồng chạy ngoài đó, à nhầm, như chó chạy ngoài đồng, mãi cho đến hôm vừa rồi khi xem được cái clip cô giáo đòi tiền và chửi học viên là đồ óc lợn, thì em đã phải ngỡ ngàng thốt lên: Sao mà giống chị quá! Chị ơi! Liệu chị phải là người chị họ thất lạc bao nhiêu năm của em không? Cái thần thái khi chị chỉ tay chửi vào mặt học viên, nó rất giống cái lúc chị đang bán cá ở chợ. Rồi mấy cái từ ngữ tục tằn phọt ra từ mồm chị, thật không khác gì với cái cảnh chị đi đòi nợ thuê. Còn cả cái điệu bộ chị hùng hổ, sấn sổ, côn đồ nữa, nó làm em nhớ đến nao lòng cái quãng thời gian chị làm bảo kê ở mấy quán mát-xa người mù ngày trước!

Sao chị lại làm cô giáo được thế hả chị? Mà nếu chị đúng là người chị họ của em đã thất lạc bấy lâu, thì chị hãy nghe em nhắn nhủ một câu: rằng chị đừng cho ai biết chúng ta là chị em nhé! Người đời mà biết em là em họ của chị thì em nhục lắm! Nhục VL chị ạ!

—————–0—————0——————

Duyên âm

“Tại sao cho đến giờ Linh vẫn chưa có bạn trai?” – ấy là một câu hỏi lớn vẫn chưa có lời giải, dù rằng Linh là một cô gái sở hữu khá nhiều điểm nổi bật…

Linh có cái miệng rất tươi nhờ hàm răng trên vẩu lên gần chạm mũi; da mặt Linh khá mịn màng, nhẵn thín, căng mọng – chỉ tiếc là hơi nhiều trứng cá và mụn đầu đinh; đặc biệt, Linh sở hữu đôi mắt mà bất kì chàng trai nào nhìn vào cũng đều cảm thấy bối rối – một phần là bởi ánh mắt ấy cứ long lanh, đen láy, nhưng phần lớn là do mắt Linh bị lác, khiến các anh bối rối vì không biết là Linh đang nhìn mình hay nhìn thằng khác; Linh cũng có phong cách ăn mặc rất thời trang – nhưng là thời trang trừu tượng, thành ra nhiều khi mọi người chả hiểu Linh đang mặc cái quái gì…

Theo lời Linh kể thì cũng có vài anh tán tỉnh, nhưng vì lí do tâm linh nào đó mà anh nào cũng đến rồi lại đi thoảng như cơn gió.

Ví như lần ấy, có anh chàng tính rất ngoan, buổi đầu hẹn hò rủ Linh đi ăn miến ngan. Lúc cho tương ớt vào bát, anh chàng cứ hì hụi lắc mãi mà tương không ra – chắc do chỗ tương ở gần miệng lọ đã bị khô lại. Linh thấy vậy sốt ruột quá thì bảo “Để em”, rồi Linh cầm và xóc lọ tương một cách rất chuyên nghiệp. Vừa xóc Linh vừa ngậm, vừa thổi vào miệng lọ. Bỗng “Phụt!!!” – một dòng tương nóng hổi phóng thẳng vào mặt anh chàng, tương bắn cả vào mắt, xộc vào lỗ mũi, chảy ròng ròng xuống cổ, nhỏ tong tong xuống áo… Anh chàng rú lên, ôm mặt chạy thẳng vào toa-loét, lát sau trở ra với hai mắt đỏ ngầu, bỏng rát. Vậy là cả bữa anh chàng chả ăn được miếng nào, cứ ngồi dụi mắt, ôm mặt xuýt xoa kêu đau. Linh thấy vậy thì thương anh lắm, nhưng chẳng biết làm gì để giúp anh cả, đành giúp bằng cách ăn nốt bát miến của anh vẫn để trên bàn…

Đợi Linh ăn xong, anh chở Linh về. Ngồi sau xe, Linh dịu dàng tựa cằm vào vai anh, nũng nịu: “Miến ngan quán này ngon quá anh ạ! Hôm nào mình lại đến ăn nữa nhé?”. Anh nghe vậy thì vẫn tiếp tục dụi mắt và bảo: “Để anh xem đã. Có gì anh sẽ gọi”. Chả biết anh ấy xem cái gì mà từ đó đến nay đã 3 năm rồi, vẫn chưa thấy anh gọi lại…

Một anh khác nữa, buổi đầu hẹn hò lại rủ Linh đi xem phim. Theo lời Linh kể, thì Linh không thích xem phim cho lắm, nếu có xem thì cũng đợi lúc vắng vẻ rồi đóng cửa xem một mình, và phải đeo tai nghe, kẻo hàng xóm nghe thấy tiếng kêu rên của diễn viên trong phim lại đánh giá sai về Linh. Thế nên, trong khi anh chàng ấy đang chảy nước mắt vì thương cho số phận bất hạnh của nhân vật trong phim thì Linh cũng chảy nước mắt vì ngáp ngủ. Sau khi cố gắng ăn hết hai túi bỏng và hút cạn 2 cốc Pepsi, Linh ngả đầu vào vai anh thì thầm: “Em ngủ tí! Lúc nào đến cảnh nóng thì gọi em”, rồi Linh thiếp đi…

Cảm giác có cái gì đó ươn ướt ở tay khiến Linh giật mình tỉnh dậy. Nhìn xuống, thấy đũng quần anh ướt sũng, Linh cấu nhẹ vào dưới rốn anh, giọng giận dỗi: “Anh xấu tính lắm! Cảnh nóng vậy mà không gọi em dậy xem cùng”. Anh bình thường khá lịch sự, nhẹ nhàng, chả hiểu sao lúc ấy anh lại nổi khùng: “Nóng nóng cái mả mẹ em! Em ngủ gật, há mồm, nước dãi chảy ướt hết đũng quần anh chứ nóng cái đéo gì!”. Nói rồi anh ôm bẹn, đùng đùng đứng dậy bỏ đi. Linh hỏi đi đâu anh không trả lời. Linh đoán là anh về nhà thay quần, chắc lát sẽ quay lại. Bởi vậy, xem phim xong, Linh vẫn ngồi đợi anh ở cửa rạp, nhưng đợi cả nửa ngày mà vẫn chả thấy anh đâu, Linh lại đoán: chắc là quần của anh ở nhà vừa giặt hết, chưa khô cái nào…

Anh chàng thứ ba quen Linh được một tuần thì chị gái anh ấy tổ chức đám cưới. Vì phép lịch sự, nên anh chàng có mời khơi khơi một câu, và nghĩ chắc Linh ngại chẳng đến đâu. Ấy vậy mà Linh lại nhiệt tình đến thật – nhưng Linh chỉ đến ăn cỗ cưới thôi chứ không mừng phong bì, bởi Linh nghĩ đến đám cưới mà không ăn cỗ thì rất là kì, mà mừng phong bì thì cũng rất là kì bởi Linh và chị gái anh ấy chẳng quen biết gì. Biết là kì mà vẫn làm thì sẽ rất là kì, bởi thế Linh không làm cái điều mà Linh biết là kì…

Ăn cỗ xong, trong lúc mấy cô mấy chị lo rửa bát, dọn mâm, thì Linh chả có gì làm. Buồn quá, Linh lang thang ra sau vườn xem có quả gì ăn được không. Đi qua gian nhà có cánh cửa khép hờ, nghe bên trong có tiếng ồn ào, Linh ghé mắt trông vào: ra là mấy người đang tụ tập đánh bạc. Linh lách cửa len vào, xin một chân và ngồi xuống chơi luôn. Không hiểu do Linh đỏ họ đen hay Linh giỏi họ ngu, mà chơi một lúc thì Linh ăn sạch. Mấy ông thua chóng vánh quá, không hiểu điều gì vừa xảy ra, cứ đứng ngẩn tò te. Có một cụ còn máu me lôi cả nhẫn vàng ra đặt, nhưng rồi cũng đều cúng cho Linh hết. Linh vui như Tết, còn mấy ông ấy thì mặt đờ đẫn, trông rất sầu thảm. Khách nào tới, nếu chỉ nhìn mặt mấy ông ấy mà không nhìn thấy cái chữ song hỉ treo cạnh ảnh cưới của chú rể cô dâu trên sân khấu, thì chắc lại quay xe ra vì nghĩ rằng mình vừa vào nhầm nhà có đám ma.

Linh đang đếm lại số tiền vừa kiếm được thì thấy cái anh chàng ấy lò dò tiến tới, hỏi: “Em vừa thắng bạc à?”. Linh gật đầu, rồi hỏi lại: “Có sao không?”. Anh ấp úng: “À, không sao. Nhưng em có nhớ cái cụ già đã đặt cả cái nhẫn vàng ở ván cuối cùng ấy không?”. Linh nghe vậy cười khằng khặc, bảo: “Nhớ chứ! Em chưa thấy ai già mà lại chơi ngu như lão ấy”. Anh chàng vẫn điềm đạm: “Đó là cụ nội anh. Và cái nhẫn ấy chính là của hồi môn cụ định tặng cho chị gái anh hôm nay. Cụ biết anh là bạn em, nên cụ nhờ anh nhắn em là cho cụ xin lại”.

Linh cau mày bực bội: “Cụ anh lớn rồi mà như trẻ con ấy nhỉ? Giờ anh thử bảo cụ anh ra quán đầu ngõ kia ghi lô, xong đến tối trượt lô, cụ anh ra xin lại tiền đi xem thằng chủ lô nó có vả cho cụ anh vỡ alô hay không? Dám chơi thì dám chịu chứ! Kệ cụ anh!”.

Chuyện chỉ có vậy, thế mà sau đó, anh ta không thèm liên lạc gì với Linh nữa. Linh cũng hơi tiếc, nhưng rồi Linh nghĩ: vì cái nhẫn vàng thôi mà anh ta từ bỏ mình, chứng tỏ anh ta cũng chỉ là một thằng đàn ông coi trọng vật chất hơn tình cảm. Thứ đàn ông ấy, thôi thì chia tay sớm có khi lại là may…

Thấy tình duyên của Linh lận đận quá, tôi mới khuyên nó thử đi cắt duyên âm đi xem sao, vì cạnh nhà tôi cũng có một thằng hơn ba chục tuổi rồi mà chưa có bạn gái, mẹ nó đưa nó đi gặp thầy nhờ cắt duyên âm. Nói thì bảo mê tín chứ cắt duyên âm xong được đúng một tuần là thằng đó có người yêu, yêu 2 tháng thì cưới, cưới 2 tháng thì đẻ luôn. Thật vi diệu!

Linh nghe theo lời khuyên của tôi, cũng tới nhà ông thầy ấy nhờ cắt duyên âm. Có vẻ như đã có linh nghiệm ngay khi mà vài hôm sau đấy, một thằng em ở cùng khu gặp tôi và bảo rằng nó thích Linh, xong nhờ tôi làm mai mối. Tôi lập tức sắp xếp một buổi cafe để thằng đó và Linh gặp mặt. Trước khi đi, tôi dặn dò Linh rất kỹ: “Thằng này nó rất yêu động vật, nên để tạo ấn tượng tốt với nó, em hãy thể hiện mình cũng là một cô gái yêu động vật nhé! Hai người mà có cùng sở thích sẽ dễ đồng cảm, dễ đến với nhau hơn”.

Quả nhiên Linh nhớ rất kỹ lời dặn của tôi: trong lúc ngồi cafe, có con chó cảnh của chủ quán chạy qua, Linh liền lao ra vồ lấy, bế nựng trên tay, vuốt ve, hôn hít rối rít. Thằng em cùng khu tôi thấy cảnh ấy thì tỏ ra rất phấn khởi, giọng hồ hởi: “Ồ, Linh có vẻ rất yêu động vật nhỉ?”. Linh cười tươi, đáp: “Vâng! Em yêu động vật lắm, đặc biệt là chó! Nhà em nuôi mấy con chó. Ngày nào em cũng chăm sóc, cho chúng ăn, chơi đùa với chúng, ngủ cùng chúng. Có lần phải đi xa vài ngày, em chả thấy nhớ bố mẹ gì, chỉ thấy nhớ chó”.

Chắc do Linh nhắc đến từ “ăn”, nên thằng em khu tôi nhìn đồng hồ rồi bảo: “Cũng đến giờ ăn rồi, mời mọi người đi ăn luôn để kỉ niệm lần đầu gặp gỡ nhỉ? Mọi người thích ăn gì?”. Linh nghe vậy thì ngẫm ngợi lát rồi reo lên: “Ăn thịt chó đi anh! Lâu không được ăn thèm quá! Có quán đầu phố mới khai trương giảm giá 20% và khuyến mại thêm một đĩa dồi chó hấp cho nhóm 3 người trở lên đấy!”. Thằng em khu tôi tự nhiên mặt đần ra, rồi nó ôm bụng nhăn nhó. Linh hỏi sao thế, thằng đó bảo nó thấy hơi đau bụng, nên xin phép về trước để ỉa… Từ sau hôm ấy, mỗi lần gặp tôi, thằng em cùng khu đều có vẻ như muốn tránh mặt, cũng không hỏi han gì về em Linh nữa cả…

Linh tất nhiên là vẫn có chút tiếc nuối, nhưng Linh không buồn, vì Linh bảo: một thằng đàn ông coi trọng chuyện ỉa hơn chuyện tình cảm, thì chia tay sớm có khi lại là may. Và rồi Linh lại thở dài, hỏi tôi: “Em đã cắt duyên âm rồi mà sao có vẻ vẫn chưa suôn sẻ anh nhỉ?”. Tôi cũng thở dài, bảo: “Duyên âm có nhiều loại em à! Chắc của em không phải loại duyên âm thường, nên hơi khó cắt”. Linh hoang mang: “Không phải duyên âm thường, vậy theo anh, em thuộc loại duyên âm gì?”. Tôi gật gù: “Em… chắc thuộc loại duyên âm tào địa phủ rồi!”.

—————0—————0——————-

Phụ nữ thật tinh tế

Vợ tôi là một người phụ nữ rất tinh tế, bởi thế, không bao giờ vợ nói thẳng ra là vợ đang muốn gì, mà vợ chỉ bóng gió xa xôi để cho tôi tự hiểu. Lấy ví dụ như buổi tối đầu tiên tôi và vợ hẹn hò ở quán cafe chẳng hạn, mải tâm sự không để ý, lúc nhìn đồng hồ giật mình đã hơn 11 giờ đêm, vợ cuống cuồng giục tôi ra lấy xe để về. Vợ ngồi sau xe, giọng đầy lo lắng: “Giờ về bố mẹ em giết! Bố mẹ không cho em đi chơi tối về sau 11 giờ đâu”. Tôi nghe vậy cũng hoang mang: “Thế phải làm sao đây?”. Vợ bóp trán nghĩ ngợi một hồi, bảo: “Cũng may, bố mẹ chỉ cấm em về muộn buổi tối thôi, còn sáng hôm sau thì mấy giờ về cũng được!”. Vậy là tôi hiểu ý vợ, nhìn phía đằng trước có cái biển ghi là “Nhà nghỉ Thẫn Thờ”, tôi tạt luôn vào để chờ trời sáng…

Giờ, lấy nhau được vài năm rồi, vợ vẫn tinh tế như thế: ví dụ tôi đang ngồi lướt Facebook bằng điện thoại, vợ tới ngồi cạnh, bảo cho em mượn điện thoại của chồng tí, điện thoại em đang sạc. Dứt lời, vợ giật luôn điện thoại của tôi, ngồi vuốt vuốt một hồi, xong bảo em trả chồng này. Tôi cầm cái điện thoại vợ vừa trả lại, thấy màn hình vẫn sáng và hiện chình ình lên cái váy, niêm yết rõ giá là một triệu hai, có ghi địa chỉ shop bên dưới hẳn hoi. Vậy là tôi hiểu ý vợ, hôm sau tự bố trí thời gian đưa vợ qua shop; hoặc giả sử đang ngồi ăn cơm tối, vợ hỏi: “Tháng này em có kinh hôm nào ấy nhỉ?”, tôi đáp: “Mùng một”, vợ bảo: “Ồ, nay là rằm, đúng ngày rụng trứng đấy!”. Vậy là tôi tự hiểu ý, tối hôm đó không có lướt web hay tivi gì cả, mà tắm rửa sạch sẽ từ sớm, quấn khăn đợi sẵn ngoài cửa, khi nào vợ ru con ngủ xong “e hèm” một phát là tôi đẩy cửa, lủng lẳng nhảy vào…

Sáng nay, đang ở cơ quan thì nhận được tin nhắn của vợ: “Anh ơi! Em bị rách ti rồi!”. Mình ngạc nhiên: “Tại sao? Con Kem đã cai sữa rồi! Còn anh, cả tuần nay chưa đụng tới. Tại sao rách?”. Vợ bảo: “Tại cái áo ti, nó cũ rồi, cái khung sắt lòi ra, chọc vào”.

Đọc xong tin của vợ, tôi chột dạ nhìn lịch. Ôi thôi chết bà! Sắp mùng 8-3. Tại đợt này tôi bận nên sơ ý quá. Lôi ví ra kiểm tra, thấy còn được vài đồng lẻ, chỉ đủ tiền ăn trưa nay, làm sao mua áo ti tặng vợ đây? Tôi đành lân la sang bàn bên cạnh, hỏi thằng em: “Ê cu! Có tiền không? Cho anh vay mấy lít!” “Anh vay làm gì?” “À! Mai anh phải về quê thay áo cho cụ ngoại!” “Thay áo là sao anh?” “Tức là làm lễ bốc mộ ấy!”.

Thằng em được cái thật thà, nghe tôi nói vậy thì tin ngay, móc ví đưa cho tôi 5 lít, bảo: “Em còn mỗi tờ này, anh cầm tạm”. Đúng lúc ấy thì điện thoại nó có tin nhắn. Thằng em mở máy ra đọc, nhưng tôi thấy nó nhăn nhó, chau mày, mặt đầy khó hiểu. Rồi nó đưa điện thoại của nó cho tôi, ý muốn nhờ tôi dịch hộ. Thì ra là tin nhắn của bạn gái nó, toàn những ký tự @$#% rối rắm, lằng nhằng. Tôi chịu, không dịch được, rồi bảo nó gọi lại cho bạn gái hỏi xem sao. Thằng em lập tức gọi ngay, xong, nó cúp máy, thở dài: “Điện thoại bạn gái em bị hỏng anh ạ! Phím cứ loạn cả lên, không nhắn tin được”.

Tôi nghe vậy thì móc tờ 5 lít ra trả lại cho nó, bảo: “Thôi, anh đi vay chỗ khác, cùng lắm thì làm hồ sơ trả góp! Anh trả lại tiền để em lo quà 8-3 cho bạn gái! Nó nói vậy tức là nó muốn em tặng điện thoại mới đấy!”. Thằng em ngỡ ngàng: “Thật thế ạ? Muốn gì không nói thẳng ra mà cứ vòng vo. Sao phụ nữ lại phức tạp vậy hả anh?”. Tôi vội vã bịt mồm thằng em lại: “Đừng có dùng từ “phức tạp”, phụ nữ họ không thích cái từ ấy đâu, phải dùng từ “tinh tế”, phụ nữ thật “tinh tế”! Hiểu chưa?”.

————-0————–0—————

Chết…Sướng

Tôi đang được tận hưởng tất cả những điều tuyệt vời tôi đã từng mơ ước: tiền nhiều như nước, biệt thự to đùng, xe Camry xịn, iPhoneX bản cao cấp nhất 256G, tủ lạnh, tivi, karaoke hát thỏa thuê, và quan trọng hơn cả là không còn bị mụ vợ già suốt ngày quát tháo rầy la.

Đang ngồi khoan khoái nhâm nhi tách trà, bật bộ giàn lên chuẩn bị hát karaoke, chợt tôi thấy ngoài cửa có bóng ai đang rụt rè, lấp ló. À, là cậu hàng xóm mới. Cậu này xuống đây cũng chưa lâu, mộ còn thưa cỏ với vài cụm nhú lún phún tựa lông mu của thiếu nữ sắp sửa dậy thì. Tôi cũng mấy lần đã định qua mộ cậu ấy chào hỏi vài câu, nhưng nghĩ cậu ấy mới chết, chắc vẫn còn mệt, nên lại thôi.

“Vào đây em ơi!” – tôi gọi cậu ta bằng giọng đầy thân thiện. Cậu hàng xóm bước vào, vẫn với vẻ dè dặt: “Dạ… Em nhờ anh chút được không ạ?”. “Ừ! Em nói đi”. “Dạ! Anh kiểm tra giúp con Mercedes S600 của em với ạ! Xe mẹ vừa đốt cho em xong, còn mới cứng, mà không hiểu sao em đánh lái vào gara nó cứ giật giật rồi chết máy!”. Tôi cười, phẩy tay, bảo: “Không sao đâu! Do xăng E5 thôi! Tối em báo mộng, bảo mẹ em đốt xăng A95 xuống cho em, rồi em đổ vào là xong. Con Camry của anh trước cũng bị y hệt vậy, cứ đổ E5 vào là giật giật như lên đỉnh xong rồi xìu luôn, chuyển qua xăng 95 phát lại ngon ngay!”.

Nói rồi tôi với tay đẩy cái ghế, rót trà vào tách, mời cậu hàng xóm ngồi. Khói từ bát hương trên mộ tôi quyện với khói tỏa ra từ tách trà tạo thành một mớ bồng bềnh, bảng lảng, hệt như những tảng mây trên đỉnh Bà Nà…

“Em chết lâu chưa?” – tôi vừa nhấp một hụm trà, vừa hỏi bằng giọng chậm rãi. “Dạ! Hôm nay là đầy tháng em đó anh! Đúng ngày này tháng trước, em đang ngồi trong nhà mở karaoke hát thì lão hàng xóm xách dao sang đâm em 3 phát chết luôn. Còn anh? Anh chết thế nào ạ?”

Tôi tiếp tục nhấp một hụm trà rồi mới cất giọng thủng thẳng, ê a: “Vào một buổi chiều, anh đang ngồi đánh giày cho khách trên vỉa hè, chợt nghe cái “rầm”, ngẩng lên thấy một cô gái vừa bị ô tô đâm, đang ôm chân nằm giữa đường, máu me tùm lum. Ô tô gây tai nạn bỏ chạy, người dân cũng chỉ ngó nghiêng rồi đi luôn chứ không ai dừng lại giúp đỡ cô gái. Vậy là anh liền lao tới, dìu cô gái dậy và vẫy taxi đưa cô gái tới bệnh viện. Đến nơi, đang cặm cụi làm thủ tục nhập viện cho cô gái thì anh thấy có ai đó túm cổ mình ấn xuống. Anh chửa kịp ngóc đầu lên thì xơi ngay một quả lên gối vào giữa mặt rồi ngã ngửa ra đất. Dù mắt đã tối sầm lại nhưng anh vẫn kịp nhìn thấy một nhóm ba bốn gã tay cầm ống tuýp, gậy gộc đang hùng hổ lao đến đập tới tấp vào anh. Bọn chúng vừa đập vừa chửi: “ĐKM mày! Mày đâm gãy chân em tao! Tao đập chết bà mày! ĐKM mày…”

“Rồi sau đó thế nào ạ?” – Cậu hàng xóm hỏi bằng vẻ sốt ruột trong khi tôi vẫn giữ được sự đủng đỉnh: “Anh cũng không biết sau đó thế nào cả, vì khi tỉnh dậy, anh đã thấy mình ở dưới này rồi! Và hôm nay là giỗ đầu của anh đấy!”. Cậu hàng xóm nghe vậy thì không giấu nổi bối rối: “Ôi! Hóa ra nay là tử nhật của anh à? Em xin lỗi, em không biết nên không kịp chuẩn bị quà mừng cho anh!” Tôi cười xòa: “Không sao! Em sang chơi với anh là vui rồi”.

Vậy là, trong tiếng nhạc du dương quen thuộc của bài hát “Happy Deathday to you”, tôi thắp hương, chắp tay lầm rầm ước, xong tôi thổi hương rồi cắt oản, chúng tôi cùng liên hoan rất vui vẻ. Cậu hàng xóm vừa ăn oản phùng mồm, vừa nói nhồm nhoàm: “Mấy hôm nữa thằng em trai em nó xuống đây, em trân trọng mời anh qua nhà em liên hoan!”. Tôi ngạc nhiên: “Ủa? Sao biết mấy bữa nữa thằng em trai em sẽ xuống?”. “Dạ! Biết chứ ạ! Em trai em vừa đi cướp ấn ở đền hôm qua, bị người ta đè cho gẫy cổ và dập phổi, bệnh viện trả về rồi, chỉ một hai hôm nữa là xuống đây với anh em mình thôi!”.

Câu chuyện của chúng tôi bị cắt ngang bởi những âm thanh “rào rào” như đá lở phía sau. Quay lại thì thấy cả mớ tiền vàng đang ầm ầm đổ xuống, chất thành đống ở góc buồng. Tôi lắc đầu, bảo: “Vợ anh lại vừa đốt vàng mã cho anh đấy! Rõ khổ! Anh đã báo mộng rằng đốt ít thôi, vì tiền với vàng đốt hôm rằm vẫn còn đầy, anh đã tiêu đến đâu, thế mà mụ ấy vẫn…”

Rồi lại nghe cái “rầm”: con xe bán tải Ford Ranger phiên bản cao cấp nhất vừa rơi xuống. Cậu hàng xóm nhìn tôi ngạc nhiên: “Anh có Camry rồi mà?”. Tôi bèn giảng giải: “Camry gầm thấp, ngồi lâu rất mỏi. Anh bảo vợ đốt cho con này để đi đường dài. Dòng bán tải này chạy đường dài phê đừng hỏi: xe cao, ngồi thoải mái, tầm quan sát tốt, không sợ ổ gà, chả lo ngập nước!”.

“Ô, hình như có ai ngồi trong xe kìa!” – cậu hàng xóm nói rồi chạy ra chỗ con Ford Ranger nghiêng ngó, xong lại reo lên: “Là Ngọc Trinh anh ơi!”. Tôi cười, bảo: “Ừ, vợ anh đốt cho anh đấy! Dù là bán tải thì chạy đường dài cả ngày vẫn sẽ mỏi, lúc mỏi, có Ngọc Trinh mát-xa cho, cũng đỡ!”.

Rồi tôi mở karaoke, chọn bài “Em gái dâm” của ca sĩ Trương Hàm, và ngồi hát nghêu ngao. Mải hát quá, quay ra, thấy cậu hàng xóm đã khóc ướt nhòe mắt tự lúc nào. Tôi buông míc, vỗ vai cậu hàng xóm ngậm ngùi: “Anh xin lỗi, anh vô tâm quá! Em bị hàng xóm đâm chết vì hát karaoke, vậy mà giờ anh lại hát karaoke trước mặt em!”.

Cậu hàng xóm gạt nước mắt, lắc đầu nguầy nguậy: “Em không khóc vì chuyện đó! Em khóc vì tiếc rằng mình đã không hát karaoke sớm hơn! Hồi còn sống, em kiếm ăn bằng nghề hát dạo bán kẹo kéo, khó khăn lắm anh ơi! Tiền lúc nào cũng thiếu, bụng lúc nào cũng đói, cuối tháng lại khốn khổ vay mượn lo trả tiền thuê nhà, tiền điện, tiền nước, tiền ga, cái xe đạp chả có mà đi nên cũng chẳng dám nghĩ đến chuyện gái gú gì. Thế mà giờ chết sao sướng quá: có Mercedes S600 cưỡi, ở biệt thự rộng mênh mông, tiền vàng chất đầy buồng, thích Ngọc Trinh hay Ngọc Hân gì thì chỉ cần báo mộng là mẹ sẽ đốt xuống… Biết trước như vầy, em chết bà nó sớm cho nó sướng anh ơi!!!”.

—————–0—————0————–

Của quý nhà anh Cương

Người ta kể rằng khi cô y tá lôi anh từ trong bụng mẹ ra và bế anh trên tay, như những đứa trẻ khác, cô chỉ vỗ nhẹ phát vào mông là chúng khóc ré lên ngay, đằng này, cô vỗ rát cả tay cô, đỏ cả mông anh, mà anh vẫn không khóc, mặt cứ trơ ra. Cô y tá thấy chim anh to, liền búng búng vào chim anh mấy phát, bất ngờ, chim anh Cương cửng lên, đái thẳng vào mặt cô, xong anh cười khanh khách.

Anh Cương lớn lên tính khí bộc trực, không quen nói những lời ngọt ngào, ngứa mắt con nào là anh chửi ngay, cộng thêm cái tội nhà nghèo và xấu giai, nên gái thôn tôi chả cô nào ưa anh Cương. Khả năng anh Cương ế vợ nó hiển nhiên như chuyện giá xăng A95 sẽ tiếp tục tăng để bù lỗ và kích cầu cho xăng sinh học E5.Người ta bảo “Đen tình đỏ bạc”, còn anh Cương là “Đen tình đỏ việc”: tăm tối đường vợ con, thì đường công việc lại sáng sủa: anh được mọi người tín nhiệm bầu làm đội trưởng đội bảo vệ thôn. Từ khi anh Cương lên nắm quyền, tình hình trật tự của thôn được cải thiện rõ rệt: không còn tệ nạn chó thả rông chạy nhông nhông ngoài đường; hết luôn cảnh thanh niên tụ tập ở ngã ba rình bóp vú gái đi qua; hiện tượng ỉa bậy trước cổng nhà văn hóa cũng giảm; vườn chuối sau đền thờ thành hoàng làng đã thưa dần những kim tiêm; cái ao cạnh đình thôn bớt lều phều những băng vệ sinh, những bao cao su đã qua sử dụng…

Người ta đã cũng quên luôn mất rằng anh Cương là người có cái chim đặc biệt, cho đến một hôm…

Đó là hôm anh Cương đi tuần và phát hiện một bóng đen khả nghi đang vác cái gì đó từ nhà kho của thôn chạy ra. Nhanh như cắt, anh Cương đuổi theo và hô to: “Trộm! Trộm!”. Tức thì, từ các ngả, tiếng chân người rầm rập, tiếng gậy gộc lộc cộc… chả mấy chốc, dân làng đã túa ra đông kín. Ánh đèn pin loang loáng rọi thẳng vào mặt tên trộm đang rúm ró nép sau gốc cây xà cừ…

“Là ông trưởng thôn! Không phải trộm!” – Ai đó chưng hửng thốt lên. Quả đúng vậy, từ sau gốc cây xà cừ, ông trưởng thôn đĩnh đạc bước ra, mặt ông trịnh trọng, tay ông vung lên, giọng ông hùng hồn hệt khi ông phát biểu ở cuộc họp chi bộ thôn: “Xin chào bà con! Tôi mừng vì tinh thần cảnh giác, đấu tranh chống trộm cắp của bà con thôn ta rất tốt! Tôi mong bà con tiếp tục phát huy và nêu cao tinh thần này, vì mục tiêu không còn trộm cắp ở thôn ta. Thôi, giờ cũng khuya rồi, bà con về ngủ đi, mai còn ra đồng lao động, làm giàu cho thôn, cho xã. Tôi đi tuần tra nốt vòng này nữa là cũng về nhà nghỉ đây.”

“Tuần tra? Ông tuần tra cái quái gì mà chui cả vào nhà kho rồi vác đồ ra thế hả?” – Giọng anh Cương gầm lên khiến ông trưởng thôn sững lại, còn đám đông cũng không khỏi ngỡ ngàng: họ hết nhìn ông trưởng thôn rồi lại nhìn qua anh Cương, như đang chờ đợi một điều gì đó rất nghiêm trọng chắc chắn sắp xảy ra…

“Tao sẽ viết đơn lên xã kiện mày tội vu khống! Mày bảo tao chui vào nhà kho vác đồ ra? Bằng chứng, bằng chứng đâu?” – Ông trưởng thôn nghiến răng kèn kẹt, găm cái nhìn đầy thách thức và hằn học về phía anh Cương. Không hề lộ vẻ hoang mang, anh Cương lạnh lùng tiến lại chỗ gốc cây xà cừ nơi ông trưởng thôn vừa náu, mắt anh rà quanh tứ phía tìm kiếm, anh xới tung mớ rơm khô – chắc của trâu bò nhà ai ăn dở, anh chui cả xuống cái cống đen ngòm um tùm cỏ dại gần đó, nhưng không thấy gì…. Trên bờ, giọng ông trưởng thôn vẫn gằm ghè, hệt như con chó bị xích đang thò cổ ra ngoài gầm gừ người lạ qua đường: “Tao sẽ kiện mày ra xã, đồ vu khống! Tao sẽ kiện mày!”.

Anh Cương vẫn im lặng, không nói gì, lầm lì bò từ dưới cống lên, rồi đột nhiên, anh đứng thẳng người, toàn thân cứng đờ, mắt dại đi như bị thôi miên. Tất cả còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì bỗng thấy chỗ đũng quần anh rách toạc, và từ cái chỗ vừa rách toạc ấy, cái đầu chim của anh ngúc ngoắc thò ra. Ban đầu nó chỉ nhỏ như trái dưa leo, sau to dần, to dần, bằng quả bí đao, xong nó dựng đứng, ngoáy tít thò lò như cái kim la bàn đang dò hướng. Ngoáy một hồi, như thể đã xác định được mục tiêu, nó rung lên bần bật, chĩa thẳng về hướng bờ sông. Anh Cương lúc ấy như một con rô-bốt, cứ thế bước theo hướng đầu chim đang chỉ, tiến tới sát bờ sông. Đến đó, anh thấy một đám nước sát mép bờ đang sủi tăm, mấy bụm cỏ gần ấy cũng có dấu hiệu dập nát như vừa bị thứ gì đó chẹt qua. Anh Cương lao ùm xuống, hụp lặn một hồi, rồi hì hục vác lên vật gì đó rất nặng. Anh đi tới chỗ trước mặt ông trưởng thôn – lúc này đang cúi gằm, chết lặng – và quăng “uỵch” cái vật trên vai anh xuống đất: đó là một bao gạo!

Ngày hôm sau, sự việc đã lan đi khắp làng xã. Người ta phẫn nộ vì ông trưởng thôn khốn nạn: gạo cứu trợ – cho mấy hộ nghèo của thôn có nhà cửa ruộng vườn bị lũ cuốn trôi – mà ông cũng ăn cắp được. Có người lại bảo gạo của người nghèo thì ông trưởng thôn lấy cũng phải thôi, vì ông ấy cũng nghèo, nhưng không phải nghèo bạc nghèo tiền, mà là nghèo đạo đức, nghèo lương tri… Tuy thế, điều khiến người ta hào hứng, bàn tán sôi nổi hơn cả, ấy vẫn là chuyện cái chim thần kỳ của anh Cương có khả năng nhận diện ngay gian, ngoáy ngoáy vài vòng là chỉ trúng phóc chỗ cất giấu đồ ăn cắp; rằng ngày xưa nước Tống có Bao Thanh Thiên với Thượng Phương Bảo Kiếm chuôi ngọc lưỡi vàng chuyên diệt trừ kẻ gian, bảo vệ lẽ phải, thì ngày nay thôn ta có anh Cương với Thượng Dương Bảo Chim vừa to vừa dài vạch mặt bọn trộm cắp, thay trời hành đạo…

Cũng từ hôm đó, đầu ngõ nhà anh Cương lúc nào cũng có người nghiêng ngó: phần nhỏ trong số họ là những kẻ tò mò, đến xem mặt anh vì hiếu kì, còn phần lớn là các cô thôn nữ, đến gặp anh để bày tỏ tình cảm và lòng ngưỡng mộ, muốn cùng anh nên nghĩa chồng vợ. Anh Cương hỏi: “Tôi vừa nghèo, vừa xấu, lại chỉ là một thằng bảo vệ quèn, công tháng vài ba cân thóc, có cái cóc gì đâu để các cô phải ái mộ, ao ước?”. Các cô e thẹn, cười tủm tỉm, bảo: “Bọn em yêu anh không phải vì những thứ hào nhoáng bên ngoài, bọn em yêu là yêu cái bên trong con người anh kìa!”.

Vậy là anh Cương có vợ, và có luôn cả uy tín, tiếng tăm với dân làng khi mà liên tiếp sau đó, anh lại phát hiện ra được nhiều vụ trộm cắp khác: lần thì bà trưởng ban kế hoạch hóa gia đình giấu thuốc tránh thai tuồn bán ra các nhà thuốc bên ngoài; lúc lại ông đội trưởng đội chăn nuôi trộm lợn của đội về giết thịt quẳng lên gác bếp ăn dần; rồi vụ bí thư thôn dùng tiền quỹ xây nhà tình nghĩa đi chơi gái; rồi trưởng ban dự án xây dựng tượng đài liệt sĩ của thôn chở sắt thép về giấu sau vườn và cho đổ móng, làm cột công trình bằng bê tông cốt tre cốt nứa…

Thế nhưng, chẳng hiểu sao, càng được bà con yêu thương, anh Cương càng gặp nhiều điềm xui rủi: đang đi tuần đêm, anh bị mấy thằng bịt mặt nó gạt tay trúng má, gạt chân trúng mồm, mặt mũi sưng vù, gẫy mấy cái răng; rồi anh bị kỉ luật do xuống đường xử lý vi phạm vỉa hè của thôn không đúng quy trình; sau đó, anh bị đuổi khỏi đội vì làm lộ bí mật của thôn; tưởng về quê với vợ là được yên ổn, ai ngờ, anh lại bị đưa ra tòa vì tội cố ý làm đúng quy định gây hậu quả nghiêm trọng – nghiêm trọng cho ai thì không thấy nói…

Đi tù về, sức khỏe anh Cương giảm sút rất nhiều. Anh sống lặng lẽ, khép mình, như lẩn tránh cuộc đời…

Chiều qua, tôi đến nhà anh Cương chơi, thấy anh đang ngồi đầu ngõ xóc lọ – vợ anh bán mắm tôm, mắm đựng vào lọ nên phải thường xuyên xóc rửa lọ để đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm. Anh ngồi xổm, mặc quần đùi rộng, và không có sịp, nên khi anh xóc lọ, cái đầu chim anh ủ rũ thò ra, khẽ rung rung, oặt à oặt ẹo, trông rất tội, không ai dám tin rằng chính cái chim ấy đã có thời cương to được như quả bí đao, tung hoành ngang dọc, lẫm liệt oai phong, làm ối đứa phải dè chừng và khiến bao người nể trọng.

Tôi và anh đang nói chuyện, chợt thằng con anh từ đâu chạy vào, lắc vai anh, bảo: “Bố ơi, con đi tè”. Anh dịu dàng tụt quần xuống cho con. Nhìn thằng nhóc tè mà tôi há hốc mồm kinh ngạc: Nó không có chim! À, chính xác hơn là nó có chim, nhưng đã bị cắt đi, chỉ còn lại vết sẹo phẳng lì với một cái lỗ nhỏ tròn nhỏ ti. Thấy được sự kinh hoàng trên mặt tôi, anh Cương cất giọng ngậm ngùi: “Anh cắt chim của nó đi đấy! Lúc cô y tá lôi nó từ trong bụng mẹ nó ra, cô ấy cũng vỗ đỏ cả mông, rát cả tay mà nó không thèm khóc, và khi cô ấy búng chim nó, thì chim nó cửng lên, đái vào mặt cô ấy xong rồi nó cười khanh khách” – anh nói rồi quay đi, lau vội dòng nước mắt…

Tôi hiểu quyết định của anh: đời anh sóng gió, khổ nhục vậy là đủ rồi, anh không muốn con anh sống tiếp cuộc đời như anh nữa! Cũng phải thôi, cha mẹ nào mà chẳng muốn con mình được sống một kiếp đời an bình, yên ổn…

Advertisements
Đăng tải tại Truyện Cười | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ảnh Hà Nội đầu thập niên 1940

Những nét đặc trưng của 36 phố phường cùng những dấu ấn của người Pháp ở Hà Nội trong khoảng năm 1940 – 1941 đã được tái hiện sinh động qua ống kính nhiếp ảnh gia Mỹ Harrison Forman.

Tàu điện trên phố Hàng Đào.

Những biển báo ở góc phố Hàng Đào – Cầu Gỗ.

Góc phố Hàng Gai – Hàng Đào.

Phố Cầu Gỗ với những pa-nô quảng cáo lớn trước các tòa nhà.

Phố Hàng Đào với đường xe điện ở giữa.

Phố Hàng Bạc.

Rạp phim Trung Quốc ở phố Hàng Bạc, nay là rạp Chuông Vàng.

Quầy giải khát bên bờ hồ Hoàn Kiếm.

Nhà hàng Thủy Tạ soi bóng xuống mặt nước hồ.

Bốt Hàng Trống bên bờ hồ.

Tháp Rùa giữa hồ Hoàn Kiếm.

Quầy bán hoa bên bờ hồ.

Một phụ nữ ngồi xe kéo đi qua bờ hồ.

Vườn hoa bên hồ Hoàn Kiếm chằng chịt hệ thống hầm hào quân sự.

Một hầm tránh bom đang được xây dựng gần bến Cầu Cháy (khu vực chân cầu Chương Dương ngày nay).

Một hầm tránh bom đang được hoàn thiện.

Nhân công người Việt, trong đó có cả trẻ em tham gia xây hầm trú ẩn.

Cổng vào ga Đầu Cầu, ngày nay là ga Long Biên.

Trạm biến thế và trạm tàu điện tại ngã năm Bờ Hồ.

Những thùng phuy xăng được vận chuyển trong thành phố bằng xe kéo.

Đường dẫn lên cầu Long Biên.

Bảng thông tin về khoảng cách đường bộ từ Hà Nội đến các địa phương ở miền Bắc đặt tại đầu cầu Long Biên.

Những người phụ nữ từ khu vực ngoại thành vào Hà Nội qua cầu Long Biên.

Toàn cảnh cầu Long Biên, lúc này vẫn còn nguyên vẹn.

Gỗ được tập kết bên bờ sông Hồng, gần cầu Long Biên.

Trạm xăng của hãng Texaco gần cầu Long Biên.

Phía trước một cửa hàng xăng dầu của hãng Standar Vaccuum tại Hà Nội.

Cửa hàng bách hóa Grands Magasins Reunis, ngày nay là Tràng Tiền Plaza.

Phố Paul Bert (Tràng Tiền).

Nhà hát Lớn Hà Nội.

Góc phố nơi giao giữa phố Paul Bert với đại lộ Francis Garnier (đường Đinh Tiên Hoàng ngày nay).

Ngã tư phố Paul Bert (Tràng Tiền) và đại lộ Henri Rivìere (Ngô Quyền) với nhà hát Lớn ở phía cuối.

Bờ hồ Hoàn Kiếm nhìn từ đầu phố Paul Bert.

Ngã ba Paul Bert – Boissière (ngày nay là Nguyễn Xí).

Rạp Eden (nay là rạp Công Nhân) trên phố Paul Bert.

Một người Pháp ngồi trên xe kéo tay.

Ông lão hát xẩm mù trên hè phố.

Một góc phố Huế.

Tượng đài Thống chế Ferdinand Foch tại vườn hoa Canh Nông (nay là công viên Lê Nin).

Một khu phố mới của Hà Nội.

Quầy vé số trên vỉa hè Hà Nội .

Phố Hàng Khay.

Trụ sở hãng xe hơi Ford ở Hà Nội.

Trẻ em làm nhân viên phục vụ tại một trạm xăng.

Trụ sở ngân hàng Đông Dương ở Hà Nội – nay là Ngân hàng Nhà nước Việt Nam.

Trụ sở hãng xe hơi Simca (Pháp) ở Hà Nội, ngày nay là vũ trường New Century trên phố Tràng Thi.

Trụ sở công ty thương mại và hàng hải Viễn Đông ở Hà Nội.

Phòng khám bệnh của bác sĩ Phạm Văn Phan.

Phố Hàng Tre.

Hàng xăng dầu của hãng Texaco giữa phố Hàng Tre và Maréchal Pétain (phố Nguyễn Hữu Huân ngày nay).

Đăng tải tại Hình Ảnh - Tư Liệu Lịch Sử, Phóng Sự - Ký Sự, Tin Tức | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Đội tuyển Pháp vô địch World Cup 2018

Trước đối thủ Croatia đầy bản lĩnh, Pháp đã chơi đầy khoa học và giành chiến thắng 4-2 trong trận chung kết World Cup 2018 trên sân Luzhniki. Các bàn thắng của đoàn quân HLV Deschamps được ghi do công Mandzukic (phản lưới), Griezmann, Pogba và Mbappe.

 Đội tuyển Pháp nâng cao chức vô địch World Cup 2018

Đội tuyển Pháp nâng cao chức vô địch World Cup 2018

Sau 20 năm kể từ chức vô địch World Cup 1998, Pháp mới lại có mặt ở một trận chung kết. Croatia là đội khởi đầu tốt hơn, nhưng Mandzukic bất ngờ đánh đầu phản lưới nhà ở phút 18, tuy nhiên Perisic đã gỡ hòa 1-1 cho Croatia ở phút 28. Cuối hiệp 1, Pháp vươn lên dẫn 2-1 sau quả 11m của Griezmann, sau khi trọng tài xem lại công nghệ VAR.

 Mandzukic đánh đầu phản lưới nhà mở tỷ số cho Pháp

Mandzukic đánh đầu phản lưới nhà mở tỷ số cho Pháp

 Perisic gỡ hòa 1-1 cho Croatia sau cú dứt điểm tuyệt đẹp

Perisic gỡ hòa 1-1 cho Croatia sau cú dứt điểm tuyệt đẹp

Đầu hiệp 2, Pogba và Mbappe liên tục ghi bàn giúp Pháp dẫn 4-1, còn Croatia rút ngắn tỷ số xuống 2-4 khi Mandzukic tận dụng sai lầm của thủ môn Lloris. Nỗ lực của Croatia không thể giúp họ có thêm bàn thắng và chấp nhận thua 2-4 chung cuộc.

HLV Deschamps đi vào lịch sử khi giành chức vô địch World Cup trên cả cương vị HLV lẫn cầu thủ, ngang với Beckenbuer và Zagallo. Thần đồng Mbappe lặp lại chiến tích của Vua bóng đá Pele, khi ghi bàn ở một trận chung kết World Cup khi dưới 20 tuổi.

Pháp cũng đuổi kịp thành tích 2 lần vô địch thế giới của Uruguay và Argentina. Với Croatia, giấc mơ vô địch thế giới dù không thành hiện thực nhưng thế hệ của Modric, Rakitic đã có một kỳ World Cup 2018 thành công mỹ mãn.

——–0——–0——-

Cả hai đội đều tung ra sân đội hình mạnh nhất. Croatia đá với sơ đồ 4-1-4-1 với Brozovic đá thấp nhất, bộ tứ tiền vệ Modric, Rakitic, Rebic, Perisic đá phía sau mũi nhọn cao nhất Mandzukic. Bên phía Pháp, họ vẫn chơi với sơ đồ 4-2-3-1 quen thuộc, cặp tiền vệ trung tâm Pogba-Kante, bộ ba Griezmann, Matuidi, Mbappe đá phía sau Giroud.

Croatia nhập cuộc tốt hơn và tạo ra nhiều cơ hội. Nhưng ở phút 18, Pháp được hưởng quả đá phạt và Griezmann câu bóng vào trong, bóng chạm đầu Mandzukic bay vào lưới, mở tỷ số 1-0 cho Pháp.

 Griezmann ghi bàn trên chấm phạt đền giúp Pháp dẫn 2-1

Griezmann ghi bàn trên chấm phạt đền giúp Pháp dẫn 2-1

 Pogba nâng tỷ số lên 3-1 cho Pháp ở hiệp 2

Pogba nâng tỷ số lên 3-1 cho Pháp ở hiệp 2

Sau bàn thua, Croatia đẩy cao đội hình lên tấn công và họ đã được đền đáp ở phút 28. Croatia thực hiện cú đá phạt bài bản, Modric bấm bóng để Brozovic đánh đầu chiến thuật, Vida nhả lại để Perisic đảo người rồi dứt điểm hạ Lloris, gỡ hòa 1-1 cho Croatia.

Tranh cãi đã nổ ra ở phút 36, Griezmann đá phạt góc và Umtiti đánh đầu chạm tay Perisic trong vòng cấm. Sau khi xem lại VAR, trọng tài Pitana cho Pháp được hưởng quả phạt đền. Chính Griezmann bước lên bình tĩnh đánh bại Subasic, nâng tỷ số lên 2-1 của Les Blues.

Croatia tiếp tục ép sân ở cuối hiệp 1 và đầu hiệp 2, nhưng họ lại dính bẫy phản công của người Pháp. Phút 60, Mbappe đột phá bên cánh phải, bóng lập bập và Griezmann nhả lại để Pogba dứt điểm hai nhịp hạ Subasic, đưa tỷ số lên 3-1 cho Pháp.

 Mbappe nâng tỷ số lên 4-1 cho Pháp

Mbappe nâng tỷ số lên 4-1 cho Pháp

 Mandzukic rút ngắn tỷ số xuống 2-4 cho Croatia sau món quà từ thủ môn Lloris

Mandzukic rút ngắn tỷ số xuống 2-4 cho Croatia sau món quà từ thủ môn Lloris

Bàn thua khiến cầu thủ Croatia mất tinh thần và 6 phút sau, Hernandez đi bóng khéo léo bên cánh trái rồi chuyền vào để Mbappe dứt điểm từ ngoài vòng cấm hạ Subasic, nâng tỷ số lên 4-1 cho Pháp.

Croatia tấn công, nhưng bàn thắng đến với họ theo cách không ai ngờ đến. Phút 69, thủ môn Lloris mắc sai lầm hớ hênh để Mandzukic ập vào ghi bàn, rút ngắng tỷ số xuống 2-4 cho Croatia.

Trong những phút còn lại của trận đấu, Modric, Rakitic rồi Perisic nỗ lực nhưng không thể giúp Croatia lật ngược thế cờ. Trận đấu kết thúc với tỷ số 4-2 nghiêng về Pháp, còn Croatia ngậm ngùi nhận danh hiệu á quân năm nay.

Đội hình thi đấu

Pháp: Lloris, Pavard, Varane, Umtiti, Lucas, Mbappe ,Pogba, Kante, Matuidi, Griezmann, Giroud.

Dự bị: Mandanda, Kimpembe, Lemar, Dembele, Tolisso, Nzonzi, Rami, Fekir, Sidibe, Thauvin, Mendy, Areola.

Croatia: Subasic, Vrsaljko, Lovren, Vida, Strinic, Rebic, Rakitic, Brozovic, Perisic, Modric, Mandzukic.

Dự bị: Livakovic,Corluka, Kovacic, Kramaric, Jedvaj, Bradaric, Caleta-Car, Badelj, Pjaca, Pivaric, Lovre Kalinic.

Trọng tài: Nestor Pitana (Argentina)

————-0————–0—————–

 Đội tuyển Pháp ăn mừng chức vô địch.

Họ đánh bại Croatia hoàn toàn thuyết phục.

Pháp thể hiện một sức mạnh tuyệt đối.

Họ đánh bại Argentina, Uruguay và Bỉ ở nhánh tử thần.

Sau đó xuất sắc vượt qua Croatia 4-2 ở trận chung kết.

HLV Deschamp góp công lớn vào thành công của Gả trống.

Pogba là cầu thủ chơi ấn tượng nhất trận chung kết.

Raphael Varane có một mùa giải thành công.

Mbappe trở thành cầu thủ trẻ xuất sắc nhất giải.

Antoine Griezmann hôn chiếc cúp vàng mà anh chờ đợi.

————–0—————0—————–

Những giải thưởng cá nhân tại World Cup 2018

 Chiếc giày vàng – Harry Kane (6 bàn thắng).

 Găng tay vàng – Thibaut Courtois (Bỉ)

Đội tuyển Fair-play – Tây Ban Nha.

Cầu thủ trẻ xuất sắc nhất – Kylian Mbappe (Pháp).

Quả bóng vàng World Cup 2018 – Luka Modric (Croatia).

Quả bóng bạc World Cup 2018 – Eden Hazard (Bỉ).

Quả bóng đồng World Cup 2018 – Antoine Griezmann (Pháp).

—————-0—————0———————-

Kết quả và tỷ số tất cả các trận đấu World Cup 2018

Bảng A World Cup 2018

Đội Tỷ Số Đội
Nga 5:0 Ả Rập Xê Út
Ai Cập 0:1 Uruguay
Nga 3:1 Ai Cập
Uruguay 1:0 Ả Rập Xê Út
Uruguay 3:0 Nga
Ả Rập Xê Út 2:1 Ai Cập

Bảng B World Cup 2018

Đội Tỷ Số Đội
Maroc
0:1 Iran
Bồ Đào Nha 3:3 Tây Ban Nha
Bồ Đào Nha 1:0
Maroc
Iran 0:1
Tây Ban Nha
Tây Ban Nha 2:2
Maroc
Iran 1:1
Bồ Đào Nha

Bảng C World Cup 2018

Đội Tỷ Số Đội
Pháp 2:1
Úc
Peru 0:1
Đan Mạch
Đan Mạch 1:1
Úc
Pháp 1:0
Peru
Đan Mạch 0:0
Pháp
Úc 0:2
Peru

Bảng D World Cup 2018

Đội Tỷ Số Đội
Argentina 1:1
Iceland
Croatia 2:0
Nigeria
Argentina 0:3
Croatia
Nigeria 2:0
Iceland
Iceland 1:2
Croatia
Nigeria 1:2
Argentina

Bảng E World Cup 2018

Đội Tỷ Số Đội
Costa Rica
0:1
Serbia
Brazil 1:1
Thụy Sĩ
Brazil 2:0
Costa Rica
Serbia 1:2
Thụy Sĩ
Serbia 0:2
Brazil
Thụy Sĩ 2:2
Costa Rica

Bảng F World Cup 2018

Đội Tỷ Số Đội
Đức 0:1
Mexico
Thụy Điến 1:0
Hàn Quốc
Hàn Quốc 1:2
Mexico
Đức 2:1
Thụy Điển
Mexico 0:3
Thụy Điển
Hàn Quốc 2:0
Đức

Bảng G World Cup 2018

Đội Tỷ Số Đội
Bỉ 3:0
Panama
Tunisia 1:2
Anh
Bỉ 5:2
Tunisia
Anh 6:1
Panama
Anh 0:1
Bỉ
Panama 1:2 Tunisia

Bảng H World Cup 2018

Đội Tỷ Số Đội
Colombia 1:2
Nhật Bản
Ba Lan 1:2
Senegal
Nhật Bản 2:2
Senegal
Ba Lan 0:3
Colombia
Senegal 0:1 Colombia
Nhật Bản 0:1 Ba Lan

Kết quả Vòng 1/8 World Cup 2018

Đội Tỷ Số
Đội
Pháp 4:3
Argentina
Uruguay 2:1
Bồ Đào Nha
Tây Ban Nha 1:1 Pen (3-4) Nga
Croatia 1:1 Pen (3-2)
Đan Mạch
Brazil 2:0
Mexico
 Bỉ 3:2
Nhật
 Thuỵ Điển 1:0
Thuỵ Sĩ
 Colombia 1:1 Pen (3-4) Anh

Kết quả Tứ Kết World Cup 2018

Đội Tỷ Số Đội
Uruguay 0:2 Pháp
Brazil 1:2 Bỉ
 Thuỵ Điển 0:2 Anh
Nga 2:2 Pen (3-4)  Croatia

Kết quả Bán Kết World Cup 2018

Đội Tỷ Số Đội
Pháp 1:0 Bỉ
Croatia 2:1 (120′) Anh

Kết quả trận tranh hạng 3 World Cup 2018

Đội Tỷ Số Đội  
Bỉ  2:0 Anh

Kết quả Chung Kết World Cup 2018

Đội Tỷ Số Đội  
Pháp  4:2 Croatia

Tổng kết bảng xếp hạng World Cup 2018

BẢNG A
Đội Điểm Thắng Hòa Thua H.S
Uruguay 9 3 0 0 +5
Nga 6 2 0 1 +4
Ả Rập Xê Út 3 1 0 2 -5
Ai Cập 0 0 0 3 -4

 

BẢNG B
Đội Điểm Thắng Hòa Thua H.S
Tây Ban Nha 5 1 2 0 +1
Bồ Đào Nha 5 1 2 0 +1
Iran 4 1 1 1 0
Maroc 1 0 1 2 –2

 

BẢNG C
Đội Điểm Thắng Hòa Thua H.S
Pháp 7 2 1 0 +2
Đan Mạch 5 1 2 0 +1
Peru 3 1 0 2 0
Úc 1 0 1 2 –3

 

BẢNG D
Đội Điểm Thắng Hòa Thua H.S
Croatia 9 3 0 1 +6
Argentina 4 1 1 5 –2
Nigeria 3 1 2 4 -1
Iceland 1 0 2 5 -3

 

BẢNG E
Đội Điểm Thắng Hòa Thua H.S
Brazil 7 2 1 0 +4
Thụy Sĩ 5 1 2 0 +1
Serbia 3 1 0 2 –2
Costa Rica 1 0 1 2 –3

 

BẢNG F
Đội Điểm Thắng Hòa Thua Hiệu Số
Thụy Điển 6 2 0 1 +3
Mexico 6 2 0 1 -1
Hàn Quốc 3 1 0 2 0
Đức 3 1 0 2 –2

 

BẢNG G
Đội Điểm Thắng Hòa Thua H.S
Bỉ 9 3 0 0 +7
Anh 6 2 0 1 +5
Tunisia 3 1 0 2 –3
Panama 0 0 0 3 –9

 

BẢNG H
Đội Điểm Thắng Hòa Thua H.S
Colombia 6 2 0 1 +3
Nhật Bản 4 1 1 1 0
Senegal 4 1 1 1 0
Ba Lan 3 1 0 2 –3

 

Đăng tải tại Bóng Đá, Tin Nước Ngoài, Tin Tức | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Cá tiếp tục chết trắng xóa ven Hồ Tây

Sáng nay (9/7), tại khu vực ven đường Trích Sài (Hồ Tây, Hà Nội), số lượng cá chết tiếp tục tăng thêm, nổi trắng một góc hồ. Nhiều công nhân môi trường và tình nguyện viên “mỏi tay” vớt cá mang đi tiêu huỷ.

Ven đường Trích Sài (hồ Tây) cá nổi kín một góc hồ bốc mùi hôi thối khủng khiếp.

Ven đường Trích Sài (hồ Tây) cá nổi kín một góc hồ bốc mùi hôi thối khủng khiếp.

Nhiều công môi trường nhân và tình nguyện viên thay nhau vớt cá để mang đi tiêu huỷ.

Nhiều công môi trường nhân và tình nguyện viên thay nhau vớt cá để mang đi tiêu huỷ.


Cá chết chủ yếu là cá bé, lác đác có cả cá to.

Cá chết chủ yếu là cá bé, lác đác có cả cá to.


Trong sáng nay (9/7) các công nhân môi trường tiếp tục vớt cá. Được biết hiện tượng cá chết xuất hiện từ ngày hôm qua.

Trong sáng nay (9/7) các công nhân môi trường tiếp tục vớt cá. Được biết hiện tượng cá chết xuất hiện từ ngày hôm qua.

Nữ tình nguyện viên tham gia vớt cá cùng công nhân môi trường trong sáng nay.

Nữ tình nguyện viên tham gia vớt cá cùng công nhân môi trường trong sáng nay.


Cá chết phủ kín một góc mặt hồ, bốc mùi hôi thối kinh khủng.

Cá chết phủ kín một góc mặt hồ, bốc mùi hôi thối kinh khủng.


Trao đổi với PV, chị Hạnh - một người dân ven hồ cho biết, hiện tượng cá chết bắt đầu từ ngày 8/7 và chết nhiều vào đêm 8/7.

Trao đổi với PV, chị Hạnh – một người dân ven hồ cho biết, hiện tượng cá chết bắt đầu từ ngày 8/7 và chết nhiều vào đêm 8/7.

Công nhân vớt cá lên thuyền rồi đóng vào các bao tải.

Công nhân vớt cá lên thuyền rồi đóng vào các bao tải.

Tập hợp cá chết lại trên bờ rồi di chuyển đi tiêu huỷ.

Tập hợp cá chết lại trên bờ rồi di chuyển đi tiêu huỷ.


Cả những con cá trắm đen nặng 5-6kg cũng chết...

Cả những con cá trắm đen nặng 5-6kg cũng chết…


Sáng ngày hôm nay (9/7), hàng chục công nhân đang khẩn trương vớt cá để làm sạch hồ, tuy nhiên do lượng cá chết quá nhiều nên đến thời điểm hiện tại việc vớt cá vẫn chưa xong.

Sáng ngày hôm nay (9/7), hàng chục công nhân đang khẩn trương vớt cá để làm sạch hồ, tuy nhiên do lượng cá chết quá nhiều nên đến thời điểm hiện tại việc vớt cá vẫn chưa xong.


Hiện tượng cá chết xuất hiện từ ngày hôm qua ở Hồ Tây và đến hôm nay càng nghiêm trọng hơn. (Ảnh: Phạm Công)

Hiện tượng cá chết xuất hiện từ ngày hôm qua ở Hồ Tây và đến hôm nay càng nghiêm trọng hơn.


Mùi hôi thối từ cá chết ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân sống trong khu vực (Ảnh: Phạm Công)

Mùi hôi thối từ cá chết ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân sống trong khu vực


Hồi tháng 10/2016, có hiện tượng hàng trăm tấn cá chết ở Hồ Tây. Lực lượng chức năng mất cả tuần mới xử lý xong. (Ảnh: Phạm Công)

Hồi tháng 10/2016, có hiện tượng hàng trăm tấn cá chết ở Hồ Tây. Lực lượng chức năng mất cả tuần mới xử lý xong.


Sáng nay, hàng chục công nhân được huy động vớt cá chết ở Hồ Tây. (Ảnh: Phạm Công)

Sáng nay, hàng chục công nhân được huy động vớt cá chết ở Hồ Tây.

————–0——————0—————–

Hai ngày nay người dân sống ở ven hồ Tây (Hà Nội) bất ngờ với hiện tượng cá chết hàng loạt, nổi đầy mặt nước, trôi dạt trắng ven bờ, gây mùi hôi thối nồng nặc. Các đơn vị chức năng thành phố đã chỉ đạo Công ty khai thác cá Hồ Tây kiểm tra, thu vớt cá chết và dọn dẹp vệ sinh môi trường.

Hang tram cong nhan trang dem vot xac ca ho Tay hinh anh 1

Hang tram cong nhan trang dem vot xac ca ho Tay hinh anh 2
Tính đến cuối ngày, công ty đã vớt được 2 thuyền cá, ước tính khối lượng khoảng hơn 300 kg và con số này sẽ tiếp tục tăng sau đêm 8/7.
Hang tram cong nhan trang dem vot xac ca ho Tay hinh anh 3
Trong thời tiết thất thường, cá nhanh chóng phân hủy, bốc mùi hôi thối. Người dân uống nước hóng gió ven hồ (đoạn hai con rồng hồ Tây) nhăn mặt vì mùi nồng nặc.
Hang tram cong nhan trang dem vot xac ca ho Tay hinh anh 4
Lực lượng chức năng dựng rào chắn và cấm các hoạt động kinh doanh khu vực vườn hoa Lạc Long Quân (đường Vệ Hồ và Nguyễn Hoàng Tôn) để công nhân làm việc.
Hang tram cong nhan trang dem vot xac ca ho Tay hinh anh 5
Khoảng 500 công nhân của 10 xí nghiệp thuộc Công ty thoát nước Hà Nội được huy động cùng các phương tiện để vớt xác cá.
Hang tram cong nhan trang dem vot xac ca ho Tay hinh anh 6
Nguyên nhân được cho là thời tiết thay đổi bất thường. Sau đợt nắng nóng gay gắt kéo dài, chiều 7/7, trời bắt đầu có mưa dông khiến cá trong hồ ngạt khí chết.
Hang tram cong nhan trang dem vot xac ca ho Tay hinh anh 7
Cá được thu vớt và cho vào các bao tải để lên bờ trước khi mang đi tiêu huỷ.
Hang tram cong nhan trang dem vot xac ca ho Tay hinh anh 8
Anh Thông (thuộc Xí nghiệp 4, Công ty thoát nước Hà Nội) cho biết: “Mỗi đơn vị phụ trách 400m đường chia dọc bờ hồ, có lẽ hôm nay chúng tôi phải làm trắng đêm”.
Hang tram cong nhan trang dem vot xac ca ho Tay hinh anh 9
Cá chết chủ yếu là cá nhỏ nhưng cũng có rất nhiều cá to chết rải rác dọc ven hồ đoạn đường Vệ Hồ, đường Trích Sài. Có những con nặng đến chục kg.
Hang tram cong nhan trang dem vot xac ca ho Tay hinh anh 10
Ngay sau khi được vớt lên đường công nhân thu dọn vào bao tải. Toàn bộ số cá chết trên sẽ được chở đến Trung tâm xử lý rác thải Nam Sơn tiêu huỷ.

 

Đăng tải tại Chuyện Làng Quê, Phóng Sự - Ký Sự, Tin Tức | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

PHẦN MỀM SOẠN PHẢ – PHIÊN BẢN 1.1

PHẦN MỀM SOẠN PHẢ
PHIÊN BẢN 1.1 – Cập Nhật Ngày 03/07/2018

Trong những ngày ở chảo lửa Hà Nội đang đạt mức nhiệt độ 50 độ C. Phần mềm soạn phả xin được giảm nhiệt cho bà con cô bác bằng sản phẩm mới được nâng cấp trong Quý I năm 2018.
Phần mềm mới nâng cấp thêm các chức năng chính như sau :
– thêm chức năng nhập hồ sơ mới với các tiêu chí : thân thiện người dùng, thao tác đơn giản, kết quả chính xác nhanh chóng.. đảm bảo sẽ giúp việc nhập hồ sơ tiết kiệm được 50-50% thời gian so với phiên bản trước
– Tùy chọn xuất nội dung ra tập tin Word hoặc HTML
– Tùy chọn in gia phả có kèm nhánh con gái hay không
– và còn hoàn thiện lại các chức năng đã có.

[​IMG][​IMG]Link download phần mềm dành cho những người đã cài phần mềm soạn phả phiên bản 1.0
http://www.mediafire.com/file/fv6kbllu1sj3x8f/PhanMemSoanPha.zip

– Anh em chỉ cần download file nén về
– giải nén và ghi đè 2 tập tin (Phan Mem Soan Pha.exe, HuongDan.pdf) lên tập tin cũ là xong. Lưu ý tập tin cũ nếu cài theo đường dẫn mặc định sẽ nằm ở D:\PhanMemSoanPha

[​IMG] [​IMG]Link download phần mềm dành cho những người muốn cài mới phần mềm soạn phả :
http://www.mediafire.com/file/apxedr3ij8oggov/CaiDat_PhanMemSoanPha_v11.zip

– Anh em download file nén về
– giải nén và tiến hành cài đặt. (Lưu ý : nhớ cài bằng cách kích phải chọn Run as Administrator).
– Đọc kỹ file hướng dẫn để biết cách cài đặt và sử dụng phần mềm.

Tương lai, mình sẽ tiếp tục nghiên cứu về phần xuất phả đồ. Mong rằng sẽ sớm có giải pháp để phần mềm ngày càng hoàn thiện hơn.

Ấn Vào Đây Để Theo Dõi FaceBook Truongbt

Đăng tải tại Books, Lập Trình, Phóng Sự - Ký Sự, Tin Tức | %(count) bình luận

Nắng nóng đổ lửa, Đường phố Hà Nội vắng hoe

Theo Trung tâm khí tượng thuỷ văn quốc gia, nhiệt độ đo trong lều khí tượng (điều kiện chuẩn) tại Hà Nội trưa 1/7 xấp xỉ 40 độ C. Tuy nhiên, ngoài trời, do hiệu ứng đô thị, nhiệt độ cao hơn rất nhiều.

 

Nóng chảy nhựa, đường vắng đìu hiu
Nhiệt độ ở các tỉnh miền Bắc đã vượt ngưỡng 40 độ C, cập nhật lúc 11h35. Nguồn: Weather Channel

Cái nóng kéo dài suốt cả ngày khiến đường sá, các điểm du lịch vắng người. Vốn rất nhộn nhịp vào những ngày cuối tuần nhưng vào 2 ngày cuối tuần, phố đi bộ Hồ Gươm (Hà Nội) vắng tanh không bóng người.

Do áp thấp nóng phía Tây tiếp tục hoạt động ổn định nên nắng nóng sẽ còn duy trì ở các khu vực trên trong 5-6 ngày tới. Thời gian có nhiệt độ trên 35 độ từ 11-16 giờ.

nắng nóng,Hà Nội,hồ Gươm,phố đi bộ
Hà Nội đang trải qua những ngày nắng nóng cao điểm, thời tiết nắng nóng, nền nhiệt cao khiến nhiều điểm vui chơi thường ngày đông đúc trở nên vắng vẻ lạ thường
nắng nóng,Hà Nội,hồ Gươm,phố đi bộ
Những khu vực vốn tập trung đông khách du lịch như phố đi bộ quanh hồ Hoàn Kiếm không một bóng người do thời tiết quá nóng
nắng nóng,Hà Nội,hồ Gươm,phố đi bộ
Khu vực Quảng trường Đông Kinh Nghĩa Thục
nắng nóng,Hà Nội,hồ Gươm,phố đi bộ
Khu vực Trung tâm Thương mại Tràng Tiền Plaza không một bóng người qua lại, vắng hoe
nắng nóng,Hà Nội,hồ Gươm,phố đi bộ
Vào thời điểm từ 11h đến 14h chiều, tại phố đi bộ Hồ Gươm gần như không một bóng người
nắng nóng,Hà Nội,hồ Gươm,phố đi bộ
nắng nóng,Hà Nội,hồ Gươm,phố đi bộ
Ngay cả trên vỉa hè qua những bóng râm cây cũng rất hiếm người qua lại
nắng nóng,Hà Nội,hồ Gươm,phố đi bộ
Các hàng quán kinh doanh cũng ế khách, một số khách du lịch tranh thủ tìm những bóng râm để trú nắng
nắng nóng,Hà Nội,hồ Gươm,phố đi bộ
Khu cửa hàng bày bán đồ Việt không có khách qua lại
nắng nóng,Hà Nội,hồ Gươm,phố đi bộ
Người bán cũng bỏ bê hàng quán một nơi để tìm chỗ tránh nắng
nắng nóng,Hà Nội,hồ Gươm,phố đi bộ
Những địa điểm quanh phố cổ ngày thường vốn chật kín khách du lịch nay nằm một chỗ tránh nắng
nắng nóng,Hà Nội,hồ Gươm,phố đi bộ
Nắng nóng 40 độ, Hồ Gươm ‘vắng như chùa Bà Đanh’
nắng nóng,Hà Nội,hồ Gươm,phố đi bộ
Nắng nóng kéo dài từ sáng, nhiều người tranh thủ từng góc nhỏ râm mát để tranh thủ những giấc ngủ ngắn
Nóng chảy nhựa, đường vắng đìu hiu
Núp vào bóng cây chờ đèn xanh trên đường Xã Đàn
Nóng chảy nhựa, đường vắng đìu hiu
Đường Khuất Duy Tiến rộng thênh thang
Nóng chảy nhựa, đường vắng đìu hiu
Phố buôn bán Hàng Ngang, Hàng Đào nổi tiếng tấp nập cũng vắng hoe
Nóng chảy nhựa, đường vắng đìu hiu
Trước Ngân hàng Nhà nước, phố Lý Thái Tổ
Nóng chảy nhựa, đường vắng đìu hiu
Những người buộc phải ra đường cũng tìm cách tránh nắng nóng, trú chân dưới những bóng râm của các tòa nhà khi chờ đèn đỏ
Nóng chảy nhựa, đường vắng đìu hiu
Tận dụng mọi bóng râm để tránh nắng
Nóng chảy nhựa, đường vắng đìu hiu
Tại đầu đường Khương Trung, mặt đường chảy nhựa dưới ánh mặt trời

Nóng chảy nhựa, đường vắng đìu hiu

Một nhân viên cửa hàng trên phố Hàng Ngang liên tục đổ nước làm mát vỉa hè, được khoảng 10 phút là lại bốc hơi hết
Nóng chảy nhựa, đường vắng đìu hiu
Người bán hàng nơi vỉa hè, vừa bật quạt vừa bịt kín áo chống nắng ngồi nép vào nơi bóng râm
Nóng chảy nhựa, đường vắng đìu hiu
Ngày cuối tuần, nắng nóng ít người ra đường nên hàng quán ế ẩm

 

Đăng tải tại Phóng Sự - Ký Sự, Tin Tức | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chảo Lửa Hà Nội – 07/2018

Ba ngày trở lại đây, nhiệt độ tại Hà Nội vào giữa trưa đều vượt ngưỡng 40 độ, có những nơi lên tới 42 – 43 độ.

Nền nhiệt cao khiến cuộc sống của người dân thủ đô bị đảo lộn. Hình ảnh ghi nhận vào trưa 4/6 tại phố đi bộ Hồ Gươm, do quá nắng nóng, khu vực được mệnh danh là nhộn nhịp bậc nhất của Hà Nội ‘vắng như chùa Bà Đanh’.

Nhiệt độ quá cao, nhiều tuyến đường tại Hà Nội vào các khung giờ ‘cao điểm nóng’ gần như không có người.

————-0—————0—————

Người lao động quay cuồng trong “chảo lửa” Hà Nội

Theo Trung tâm Dự báo Khí tượng Thủy văn Trung ương, hôm nay Hà Nội nắng nóng gay gắt với nhiệt độ cao nhất lên tới 39 độ C, thời gian có nhiệt độ trên 35 độ C là từ 10-18h. Tuy nhiên, khu vực đường nhựa, ít cây xanh, hơi nóng từ mặt đường bốc lên có thể lên cao hơn nhiều.

Ảnh: Người lao động quay cuồng trong “chảo lửa” Hà Nội - hình ảnh 2

Theo ghi nhận của phóng viện, 11h30 trưa nay, nắng nóng, mặt đường như “chảo lửa” nhưng nhiều lao động vẫn miệt mài mưu sinh mưu sinh, mồ hôi ướt đẫm trên áo.

Ảnh: Người lao động quay cuồng trong “chảo lửa” Hà Nội - hình ảnh 3

Anh Nguyễn Văn Hưng (quê Nam Định) đang gồng mình kéo gạch giữa trưa nắng. Mồ hôi ướt đẫm, anh cho biết: “Dù nắng hay mưa thì vẫn phải làm việc. Mỗi chuyến tôi được 15.000 đồng, một ngày làm việc cật lực trong nắng nóng cũng chỉ được 200.000 đồng”.

Ảnh: Người lao động quay cuồng trong “chảo lửa” Hà Nội - hình ảnh 4

Những người lao động trên đường phố Hà Nội hầu hết không được trang bị đồ tránh nắng, họ chỉ đội một chiếc mũ, nón trên đầu để che nắng.

Ảnh: Người lao động quay cuồng trong “chảo lửa” Hà Nội - hình ảnh 5

Anh Trần Văn Kháng (quê Thái Bình) cho biết phải làm việc dù giữa trưa để kịp tiến độ công trình. “Nắng nóng, tôi cởi cả áo ra làm việc, nắng chiếu thẳng vào người bỏng rát, cộng thêm hơi nóng từ mặt đường, cảm tưởng như sắp “bốc hỏa” đến nơi nhưng vì cuộc sống, đành chấp nhận thôi”, anh nói.

Ảnh: Người lao động quay cuồng trong “chảo lửa” Hà Nội - hình ảnh 6

12h30, người công nhân dọn vệ sinh đổ mồ hôi trên dường, đôi mắt đỏ hoe trong nắng nóng.

Ảnh: Người lao động quay cuồng trong “chảo lửa” Hà Nội - hình ảnh 7

Mồ hôi nhễ nhại, căng mình đẩy xe rác trong ngõ hẹp.

Ảnh: Người lao động quay cuồng trong “chảo lửa” Hà Nội - hình ảnh 8

Những công nhân hàn xì trên đường Đê La Thành này phải làm việc trong hơi nóng từ mỏ hàn và nhiệt độ ngoài trời trên 40 độ C.

Ảnh: Người lao động quay cuồng trong “chảo lửa” Hà Nội - hình ảnh 9

Khổ nhất vẫn là những người làm việc sát mặt đường. Anh Nguyễn Văn Phương cho biết, phải mang khung sắt đến cho khách,  cắt, hàn… cho đúng kích cỡ biển hiệu. Nắng nóng rất khó chịu, làm một lúc lại phải chạy vào nghỉ một lúc.

Ảnh: Người lao động quay cuồng trong “chảo lửa” Hà Nội - hình ảnh 10

Một người lao động tỏ ra mệt mỏi sau những giờ làm việc dưới cái nóng bỏng rát.

Ảnh: Người lao động quay cuồng trong “chảo lửa” Hà Nội - hình ảnh 11

Những ngày này, những phụ nữ làm nghề thu mua phế liệu phải “đánh vật” với trời.

Ảnh: Người lao động quay cuồng trong “chảo lửa” Hà Nội - hình ảnh 12

Những người phụ nữ bán hàng dạo trên đường phố tỏ ra mệt mỏi. Nắng như đổ lửa, họ vẫn phải cuốc bộ qua các con phố để mưu sinh.

Ảnh: Người lao động quay cuồng trong “chảo lửa” Hà Nội - hình ảnh 13

Những người chuyển đồ ăn nhanh cho khách vào giữa trưa phải đi rất vội để kịp đưa đồ ăn cho khách giữa trưa hè bỏng rát.

IMG_2625
Chở hàng giữa trời nắng chang chang 
IMG_2621
Người phụ nữ thu gom phế liệu trên đường Lạc Long Quân (Tây Hồ, Hà Nội).
IMG_2638
Nhân viên vệ sinh môi trường đi thu gom rác thải trên đường Hoàng Quốc Việt (Cầu Giấy, Hà Nội)
IMG_2653
Cô bán hàng rong trước cổng 2 Học viện Báo chí và Tuyên Truyền tại đường Nguyễn Phong Sắc (Cầu Giấy, Hà Nội).
IMG_2675
Các công nhân xây dựng vừa tan ca trên đường Xuân Thuỷ (Cầu Giấy)
IMG_2681
Anh xe ôm tranh thủ nghỉ trưa dưới gầm cầu vượt Mai Dịch.
IMG_2683
Bác tài xe ba gác cũng chọn gầm cầu Mai Dịch làm nơi tránh nóng.
IMG_2686
Nón, áo chống nắng, găng tay… là những đồ dùng không thể thiếu trong những ngày này.
IMG_2689
Anh bán cá cảnh ngồi chờ khách trên đường Hồ Tùng Mậu.
IMG_2630
Tán cây vừa là nơi tránh nắng, vừa giúp bác bán trà đá mưu sinh

————–0—————0—————-

Dân lao động vật vã mưu sinh trong ‘chảo lửa’ Hà Nội

Dưới cái nắng nóng đỉnh điểm lên đến 40 độ C của Hà Nội trưa nay, người dân vẫn miệt mài bươn chải mưu sinh khắp ngõ phố.

Ảnh: Dân lao động vật vã mưu sinh trong chảo lửa Hà Nội - Ảnh 1.

Hà Nội bước vào đợt nắng nóng gay gắt đỉnh điểm, nhiệt độ ngoài trời lên đến 40 độ C khiến người dân vô cùng khó chịu; đặc biệt là những người lao động trực tiếp làm việc dưới nắng nóng.

Ảnh: Dân lao động vật vã mưu sinh trong chảo lửa Hà Nội - Ảnh 2.
Từ 11-14h là thời điểm nắng nóng đạt mức đỉnh điểm trong ngày. Đối với hầu hết mọi người, nếu không có việc bắt buộc phải ra ngoài, chắc chắn sẽ chọn cách “cố thủ” trong nhà hoặc đến những nơi mát mẻ để tránh nóng.
Ảnh: Dân lao động vật vã mưu sinh trong chảo lửa Hà Nội - Ảnh 3.
Tuy nhiên, với những người lao động phổ thông, họ không có nhiều lựa chọn ngoài việc đối mặt với cái nắng cháy da thịt để mưu sinh.
Ảnh: Dân lao động vật vã mưu sinh trong chảo lửa Hà Nội - Ảnh 4.
Tranh thủ giấc ngủ trưa dưới bóng cây khi thời tiết quá ngột ngạt.
Ảnh: Dân lao động vật vã mưu sinh trong chảo lửa Hà Nội - Ảnh 5.
Chân cầu vượt trở thành nơi lý tưởng để những người lao động tự do tranh thủ tránh nắng.
Ảnh: Dân lao động vật vã mưu sinh trong chảo lửa Hà Nội - Ảnh 6.
Giữa trưa hè nắng gắt, người phụ nữ này vẫn phải tiếp tục công việc của mình.
Ảnh: Dân lao động vật vã mưu sinh trong chảo lửa Hà Nội - Ảnh 7.
Người phụ nữ tranh thủ ngủ gục ngay bên đường lúc trưa nắng vắng khách. Những chai nước lớn là thứ không thể thiếu của người lao động trong thời tiết nóng bức như hôm nay.
Ảnh: Dân lao động vật vã mưu sinh trong chảo lửa Hà Nội - Ảnh 8.
Sau giờ nghỉ trưa ít ỏi, nhiều công nhân xây dựng tiếp tục với công việc ngoài công trường đầy nắng.
Ảnh: Dân lao động vật vã mưu sinh trong chảo lửa Hà Nội - Ảnh 9.
Người đàn ông này đang tranh thủ ngủ trưa ngay tại công trường.
Ảnh: Dân lao động vật vã mưu sinh trong chảo lửa Hà Nội - Ảnh 10.
Khẩu trang, khăn, nón và găng tay là những vật dụng không thể thiếu của người lao động để chống chọi với nắng nóng.
Ảnh: Dân lao động vật vã mưu sinh trong chảo lửa Hà Nội - Ảnh 11.
Gương mặt mệt mỏi của người lao động dưới cái nắng gay gắt giữa trưa ở Hà Nội.
Ảnh: Dân lao động vật vã mưu sinh trong chảo lửa Hà Nội - Ảnh 12.
Công việc thường ngày đã vật vả, thời tiết nắng nóng trở thành “ác mộng” với những người phải kiếm sống ngoài đường.
Ảnh: Dân lao động vật vã mưu sinh trong chảo lửa Hà Nội - Ảnh 13.
Ảnh: Dân lao động vật vã mưu sinh trong chảo lửa Hà Nội - Ảnh 14.
Người phụ nữ bước vội dưới cái nóng như thiêu đốt.
Ảnh: Dân lao động vật vã mưu sinh trong chảo lửa Hà Nội - Ảnh 15.
“Vất vả lắm chứ, những cũng không còn cách nào khác, lúc được làm trong nhà thì cũng đỡ hơn”, một công nhân xây dựng chia sẻ trước khi bước vội vào công trường để làm việc.
Đăng tải tại Phóng Sự - Ký Sự, Tin Tức | Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Mưa lũ càn quét các tỉnh Tây Bắc 6/2018

Văn phòng thường trực Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống thiên tai mới cập nhật số liệu thiệt hại về mưa lũ tính đến tối 24/6. Theo đó, tỉnh Lai Châu đã có 3 người chết, 5 người bị thương và 8 người mất tích. Trong số này, 3 người chết do bị lũ cuốn trôi trên đường về và đi cứu vịt.

Mưa lớn trên diện rộng từ ngày 23/6 gây lũ quét, sạt lở đất ở nhiều tỉnh miền núi phía Bắc, gây thiệt hại nghiêm trọng. 

Đất đá sạt lở gây thiệt hại nặng tại các huyện ở Lai Châu. 191 ha lúa, 0,4 ha mạ gieo và 98 ha hoa màu tại các tỉnh nói trên cũng đang bị ảnh hưởng nghiêm trọng. Cùng với đó, mưa lũ đã khiến 50 mét kè cùng 39 căn nhà bị hư hại.

Liên quan đến kỳ thi THPT quốc gia 2018, ông Tống Thanh Hải, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Lai Châu cho biết, đến thời điểm hiện tại công tác tổ chức thi đã hoàn tất, đề thi cũng đã tập kết đầy đủ tại các địa điểm thi.

Mưa lũ lớn khiến nhiều tuyến giao thông ở các tỉnh miền núi phía Bắc bị chia cắt.

Mưa lũ lớn khiến nhiều tuyến giao thông ở các tỉnh miền núi phía Bắc bị chia cắt.

“Tuy nhiên, có 15 thí sinh tại huyện Tân Uyên nhiều khả năng sẽ không được dự thi vì nằm trong vùng lũ. Để ra được điểm thi những người này phải đi qua hai con ngầm rất nguy hiểm”, ông Hải thông tin.

Lũ lớn khiến một cây cầu ở xã Phúc Than, huyện Than Uyên bị sập và hơn 40 ha lúa, hoa màu của người dân chìm trong biển nước. Ảnh: Phúc Trương

Lũ lớn khiến một cây cầu ở xã Phúc Than, huyện Than Uyên bị sập và hơn 40 ha lúa, hoa màu của người dân chìm trong biển nước. 

Ông Hải cho biết, nếu như nước rút sẽ huy động lực lượng dân quân của huyện để đưa các em bị mắc trong vùng lũ tới điểm thi. Tuy nhiên, bên cạnh đó việc đảm bảo an toàn cho các em học sinh vẫn được đặt lên hàng đầu.

Mưa lớn xảy ra lũ quét tại bản Nà Phạ, suối Nặm Khim, xã Mường Kim, huyện Than Uyên, tỉnh Lai Châu. Ảnh: Hoàng Hà

Mưa lớn xảy ra lũ quét tại bản Nà Phạ, suối Nặm Khim, xã Mường Kim, huyện Than Uyên, tỉnh Lai Châu. 

Tại Hà Giang, mưa lớn đã làm sập nhà tại xã Lùng Tám (Quản Bạ) khiến 2 người chết, đó là bà Giàng Thị Mỷ (41 tuổi) và cháu Lò Thị Lầu (5 tuổi, con gái bà Mỷ). Ngoài ra, huyện Quản Bạ có 9 hộ nhà bị đổ tường, sạt lở; 15 nhà bị lũ cuốn trôi hoàn toàn; 4 nhà có nguy cơ ảnh hưởng bởi sạt lở tả luy; 63 hộ bị ngập úng nền, chân tường; khoảng 20 hộ có nguy cơ bị cô lập… Ngoài ra, có nhiều tuyến đường bị chia cắt, cô lập do lũ lên nhanh và thiệt hại về hoa màu khác ước tính thiệt hại hơn 56 tỷ đồng.

Trung tâm Dự báo Khí tượng thuỷ văn Quốc gia cho biết các tỉnh vùng Tây Bắc mưa phổ biến 40-60 mm, một số nơi có mưa rất to như Sìn Hồ (Lai Châu) 132 mm, Hà Giang 111 mm, Ngân Sơn (Bắc Cạn) 208 mm, Bắc Quang (Hà Giang) 325 mm. Ảnh: Đăng Hiển

Ông Vũ Văn Sử, Giám đốc Sở GD&ĐT tạo tỉnh Hà Giang cho biết, mưa lớn kéo dài liên tục hơn 10 tiếng làm nhiều tuyến đường bị sạt lở, nước các sông suối dâng cao, ảnh hưởng việc di chuyển của người dân nói chung và của thí sinh, phụ huynh nói riêng.

Thành phố Hà Giang chìm trong mưa lũ trước ngày thi THPT quốc gia 2018.

Thành phố Hà Giang chìm trong mưa lũ trước ngày thi THPT quốc gia 2018.

“Công tác vận chuyển đề thi đã được đưa đến từng điểm thi trong ngày hôm qua. Toàn bộ giảng viên các trường đại học, cao đẳng phối hợp tổ chức thi và giáo viên phổ thông đã đến điểm thi an toàn”, ông Sử thông tin.

Theo giám đốc Sở GD&ĐT Hà Giang, ngày 25/6, ở các khu vực ngập sâu, tập trung nhiều thí sinh, tỉnh sẽ huy động xe chuyên dụng của lực lượng công an, quân đội đưa đón thí sinh đến điểm thi. Các khu vực ít ảnh hưởng hơn sẽ giao cho địa phương phối hợp lực lượng chức năng khác chủ động phương tiện, hỗ trợ người nhà đưa đón các em.

Đường lên huyện Quản Bạ bị những tảng đá nặng hàng tấn chắn ngang.

Đường lên huyện Quản Bạ bị những tảng đá nặng hàng tấn chắn ngang.

“Tỉnh đã giao cho địa phương chủ động liên hệ với từng gia đình thí sinh trên địa bàn để kịp thời có phương án hỗ trợ, giúp đỡ các em dự thi THPT quốc gia 2018”, ông Sử nói.

Tại Lào Cai, theo báo cáo của Văn phòng Ban Chỉ huy Phòng, chống thiên tai và tìm kiếm cứu nạn tỉnh, mưa lớn diện rộng từ 17h ngày 23/6 đến 15h ngày 24/6 đã khiến 19 nhà ở tại Lào Cai và 63 ha lúa bị ngập nước. Mưa to kéo dài gây ngập úng ở huyện Văn Bàn, thiệt hại hàng chục hecta hoa màu của người dân.

Trên Quốc lộ 279 xuất hiện 1 điểm sạt lở với khối lượng đất đá khoảng 2.000m3 tại khu vực xã Nậm Xé gây ách tắc giao thông tuyến đường nối từ huyện Văn Bàn đến huyện Than Uyên (Lai Châu).

Lực lượng chức năng giúp người dân khắc phục hậu quả sau bão lũ. Ảnh: Nguyễn Hiền

Lực lượng chức năng giúp người dân khắc phục hậu quả sau bão lũ.

Ở tỉnh Điện Biên, mưa lớn khiến các vị trí sung yếu dễ xảy ra sạt lở nghiêm trọng, nhiều nhà cửa, hoa màu bị lũ cuốn trôi. Trước những diễn biến phức tạp của thời tiết trong những ngày vừa qua, hiện tỉnh Điện Biên đã chủ động tập trung máy móc, nhân lực tại các tuyến giao thông trọng điểm trên địa bàn, nhằm đảm bảo thông tuyến, khắc phục kịp thời khi có sự cố xảy ra.

Sạt lở đất khiến nhiều tuyến giao thông bị chia cắt.

Sạt lở đất khiến nhiều tuyến giao thông bị chia cắt.

Theo dự báo, mưa lớn vẫn xảy ra, diễn biến còn rất phức tạp, các lực lượng chức năng đang tích cực cùng bà con khắc phục hậu quả và thống kê thiệt hại do mưa lũ gây ra. Đồng thời, chỉ đạo các ngành thành viên Ban chỉ huy PCTT&TKCN các địa phương thực hiện tốt công tác phòng, chống thiên tai.

Các chiến sĩ bộ đội cùng người dân chống lũ.

Các chiến sĩ bộ đội cùng người dân chống lũ.

Kiên quyết di rời các hộ có nguy cơ cao đến nơi an toàn và hỗ trợ các nhu cầu thiết yếu để ổn định tạm thời. Hướng dẫn nhân dân chủ động khắc phục hậu quả để ổn định cuộc sống, yên tâm sản xuất.

——————–0——————0———————-

Chùm ảnh mưa lũ càn quét các tỉnh Phía Bắc

Những hình ảnh ám ảnh trong đợt lũ kinh hoàng ở miền Bắc - miền Trung - Ảnh 1.

Tại xã Quỳnh Vinh (TX. Hoàng Mai), vào khoảng 6h30 phút, chị Lê Thị Ngoan (SN 1995, trú xóm 9) đang trên đường chở cháu gái học lớp 3 đi học, khi đến cầu Ông Vang thì bị nước cuốn trôi. Lực lượng chức năng đang tìm kiếm chị Ngoan trên kênh Khe Rài.

Những hình ảnh ám ảnh trong đợt lũ kinh hoàng ở miền Bắc - miền Trung - Ảnh 2.

Trưa 10/10, một vụ sạt lở đất đã xảy ra tại địa bàn xóm 10, xã Sơn Lĩnh (Hương Sơn, Hà Tĩnh) làm 2 ngôi nhà bị sập.

Những hình ảnh ám ảnh trong đợt lũ kinh hoàng ở miền Bắc - miền Trung - Ảnh 3.

Vào khoảng 3h sáng 11/10, ngôi nhà sàn làm bằng gỗ trị giá tiền tỷ của ông Lang Thanh Yên (trú bản Mường Piệt, xã Thông Thụ) đã bất ngờ bị đổ sập hoàn toàn.

Những hình ảnh ám ảnh trong đợt lũ kinh hoàng ở miền Bắc - miền Trung - Ảnh 4.

Người dân xã Diễn Kim (Diễn Châu, Nghệ An) nhọc nhằn cứu những hạt muối cuối cùng.

Những hình ảnh ám ảnh trong đợt lũ kinh hoàng ở miền Bắc - miền Trung - Ảnh 5.

Em bé ở xã Thanh Mai, huyện Thanh Chương, Nghệ An ngồi bên đàn gà chết vì nước lũ.

Những hình ảnh ám ảnh trong đợt lũ kinh hoàng ở miền Bắc - miền Trung - Ảnh 6.

Hàng trăm con lợn bơi trong nước lũ tại Thanh Hóa.

Những hình ảnh ám ảnh trong đợt lũ kinh hoàng ở miền Bắc - miền Trung - Ảnh 7.

Do lưu lượng nước về lớn nên thuỷ điện Hoà Bình đã phải mở lịch sử trong 10 năm qua.

Những hình ảnh ám ảnh trong đợt lũ kinh hoàng ở miền Bắc - miền Trung - Ảnh 8.

Mưa lũ khủng khiếp đổ về thị xã Nghĩa Lộ, tỉnh Yên Bái.

Những hình ảnh ám ảnh trong đợt lũ kinh hoàng ở miền Bắc - miền Trung - Ảnh 9.

Nhiều hộ gia đình tại Nghĩa Lộ, Yên Bái bị cô lập.

Những hình ảnh ám ảnh trong đợt lũ kinh hoàng ở miền Bắc - miền Trung - Ảnh 10.

Vào lúc 12 giờ ngày 11/10, nước lũ trên suối Ngòi Thia dâng cao đã cuốn trôi 1 mố và 2 nhịp cầu khiến ít nhất 2 người bị cuốn trôi, trong đó có một phóng viên đang tác nghiệp tại đây.

Những hình ảnh ám ảnh trong đợt lũ kinh hoàng ở miền Bắc - miền Trung - Ảnh 11.

Quốc lộ 32, lý trình Km 264 + 274 khu vực đèo Khau Phạ, xã Cao Phạ bị sạt lở đất.

Những hình ảnh ám ảnh trong đợt lũ kinh hoàng ở miền Bắc - miền Trung - Ảnh 12.

Cụ già được sơ tán đến nơi an toàn.

Đăng tải tại Hình Ảnh - Tư Liệu Lịch Sử, Phóng Sự - Ký Sự, Tin Tức | Bạn nghĩ gì về bài viết này?