Truyện Cười

Chồng tôi tự nhiên thích bướm

Một ngày vô tình, chiều tím trên ban công, tôi bất ngờ bắt ngặp chồng say mê ngắm một con bướm vàng đậu trên cây hoa hồng kiểng. Anh đứng nhìn bướm như thôi miên, con bướm cứ bay vờn quanh bông hồng như quyến rũ anh ấy.

Một giờ trôi qua anh vẫn ngắm bướm, hai tiếng đồng hồ trôi qua vẫn ngắm không chán mắt. Hoàng hôn muộn, con bướm bay đi thì chồng mới chịu vào nhà, bật bia uống.

Tôi thấy vui, lâu lắm rồi anh mới có thời gian ngắm cảnh, hoa hồng với bướm vàng thì còn gì đẹp hơn. Bao nhiêu năm nay chỉ thấy anh vùi đầu vào sách, lên mạng, ít có thời gian thư thái như chiều hôm nay. Bộ dạng chồng có vẻ vui lắm, uống bia nhiều hơn, ăn ngon hơn.

Ngày hôm sau con bướm này lại tới, nó có vẻ đẹp hơn hôm qua. Chồng tôi lại ra ban công ngắm bướm, bông hoa hồng hôm nay cũng đẹp hơn hôm qua. Anh ngắm say mê như chưa bao giờ nhìn thấy bướm.

Con bướm bay quanh bông hoa, rồi đậu hẳn xuống cành hồng, cánh vẫy vẫy như chiếc máy bay hạ độ cao. Chồng tôi lấy máy ảnh chụp con bướm mê mải, chụp liên hồi mấy chục bức liền.

Liên tiếp những ngày sau đó chiều nào bướm cũng tới, chồng tôi cũng đúng giờ ra ban công ngồi chờ bướm. Hình như anh còn thi thoảng vẩy một ít nước gì đó vào bông hoa hồng như thể quyến rũ bướm. Tôi bắt đầu thấy khó chịu với vụ việc này.

Kể từ hôm có con bướm vàng bay tới đậu chồng tôi chỉ nghĩ về bướm, xao nhãng quan hệ với vợ con. Sự hiện diện của con bướm vàng to này còn quan trọng hơn cả sự hiện diện của tôi trong căn nhà này. Tối khuya anh còn xem ảnh bướm chứ chả ngó ngàng gì tới vợ như xưa.

Tôi chính thức căm thù con bướm này. Có đêm suy nghĩ, chả nhẽ con bướm kia chính là người yêu của chồng tôi hiện về. Còn nhớ chuyện cô Tấm hóa thân thành chim vàng anh hiện về với hoàng tử, nhắc khéo em Cám phải phơi áo cho chồng mình.

Một kế hoạch tiêu diệt con bướm vàng được tôi vạch ra. Đàn ông tệ bạc lắm, người suốt ngày gối ấp tay kề thì chả coi ra gì, chỉ thích người trong mộng.

Nói là làm, một buổi chiều tôi cố tình sai chồng đi mua ít mắm tôm đúng giờ chiều muộn. Con bướm bay tới kia rồi. Tôi cầm gậy phang một phát cánh bướm gãy nát, rơi xuống đất gãy đành đạch, bông hoa hồng cũng nát tan. Đúng lúc đó chồng tôi chạy về, mặt tái mét, nói như mếu:

– Thế là cô giết tôi rồi. Tôi nhận đề tài nghiên cứu về mùi hương hoa hồng với loài bướm vàng gần xong thì cô phá. Đưa lại mớ tiền tháng trước để tôi trả lại cơ quan mau!

——————0————-0—————-

Vợ cấm tiệt mua chim bé

Cây khế ngọt nhà tôi lớn nhanh quá, mới đây mà đã xum xuê, hoa điểm trắng hồng trên cành. Nhà ở thành phố mà có cây khế đẹp thế này mọc ngay sát cổng thì còn gì bằng nữa. Mỗi buổi sáng ra ngắm cây khế tỉnh cả người.

Những quả khế nhỏ bé, 5 cánh lớn dần khiến tôi rạo rực trong lòng. Chả còn mấy tháng nữa tôi đã ngồi dưới gốc cây khế này mà nhâm nhi trái ngọt đầu mùa. Hai vợ chồng ôm nhau dưới gốc cây khế có hay không?

Vợ tôi nóng lòng chờ quả chín. Nhìn lên những chùm quả non mơm mởn cô ấy lầm rầm tính toán: Mỗi tuần cũng bán được trăm bạc chứ chả chơi…

Tôi chợt hình dung ra cây khế trong truyện cổ tích. Ô hay quá, cây khế này rất giống với cây khế trong truyện. Tôi nhẩy cẫng lên khi hình dung thấy con chim lạ từ một nơi xa tít tắp bay tới ăn khế chín. Ăn xong nó nhả ra một cục vàng trả công chăm bón cho gia đình.

Tôi bí mật mua vải may cái túi 3 gang để sẵn trong nhà. Biết đâu con chim quý kia lại cho tôi tới hòn đảo đầy vàng. Rút kinh nghiệm người anh tham làm trong truyện, tôi dự định chỉ lấy đủ túi 3 gang thôi, thế là thành tỷ phú số 1 khu vực này rồi. Tôi sẽ bán một gang lấy tiền xây nhà, bán 1 gang nữa mua xế khủng…

Mùa khế đầu tiên đã qua mà chẳng thấy con chim nào đến, chán quá. Tới mùa khế thứ 2 tôi quyết định mua 10 con chim, đặt 10 cái lồng cực đẹp treo khắp cây khế. Biết đâu có chim trên cây thì con chim quý kia sẽ tới, đời chả biết thế nào mà lần.

Cây khế nhà tôi bỗng sôi động hẳn lên. 10 cái lồng chim lủng lẳng, hót ríu rít vui tai. Tôi tự thưởng cho mình một chầu rượu bởi phát minh treo chim lên cây. Chủ nhật tuần tới tôi dự định mời đám bạn tới nhậu ngắm chim, lãng mạn làm sao chứ…

Bao nhiêu năm nay lũ bạn vẫn chê tôi ít hiểu biết về nghệ thuật. Để tới ngày nhậu nhẹt này xem chúng còn dám coi thường tôi nữa không? Còn gì thú hơn khi tiếng chim thánh thót hòa vào chén rượu ngọt lịm say mê. Đúng rồi, tôi sẽ lấy chủ để là nhậu với tiếng chim trên cây khế.

Sau khi nhắn tin cho 20 thằng bạn học từ thời lớp 1, tôi bắt tay chuẩn bị tiệc nhậu ngon lành, rượu nếp cái hoa vàng, ốc xào chuối đậu, gà xé trộn bắp chuối rắc lạc rau răm…

Trở về nhà hơi muộn, tôi chết đứng người, 10 con chim bị đập chết nằm la liệt dưới gốc cây. Vợ tôi vẫn cầm cái chày lim vô cùng tức giận:

Này tôi nói cho ông biết nhé, sao ông lại mua toàn chin bé thế hả. Bao nhiêu năm nay tôi khổ nhục vì chim bé rồi nhá. Tôi cấm tiệt ông mua chim bé, chỉ được mua chim to…

————–0—————0—————-

Chồng tôi ăn đòn vì thích chém gió

Sau ngày cưới tôi mới phát hiện chồng có máu chém gió. Theo chuyên gia xã hội học thì tính chém gió là một loại bệnh của loài người. Trên toàn thế giới hiện có tới gần một phần ba dân số có chất chém gió trong người, trong đó khỏng 10% thuộc diện nghiêm trọng. Riêng chồng tôi thuộc diện “thánh chém gió”, nói không biết ngượng mồm nhất là uống vài chén nút lá chuối.

Mẹ chồng tôi bảo, chồng tôi chém gió từ thời mới bập bẹ nói. Mấy ông chú ông bác trong họ tưởng anh ấy là thánh sống nhập vào gia đình. Một lần anh ta mới 3 tuổi mà đã nói: Sau này con sẽ làm đại tướng. Tuy nhiên khi lớn anh học thuộc diện dốt nhất nhì lớp, nhưng tính chém gió thì ngày càng nặng hơn. Cụ Bá già nhất làng thì bảo: Thằng này bị ma nhập chứ chẳng tài cán gì.

Hồi tôi quyết định lấy anh làm chồng cũng vì tin lời chém gió. Một lần đi chơi, ngồi ở bờ sông, tôi khen cái thuyền buồm đẹp quá, liền đó anh ta bảo: Nhà tớ có mấy chục cái thuyền buồm. Tôi nghĩ nhà anh ta giầu sụ nên mới lao vào làm dâu, lấy rồi tôi mới biết nhà nghèo rớt mùng tới.

Một lần tôi nuôi được con gà mái, chăm bẵm mãi nó mới đẻ được 1 quả trứng. Chồng tôi sang hàng xóm khoe nhà có 100 con gà đẻ, mỗi tuần thu gần 1.000 quả trứng. Bà con tưởng thật ùn ùn sang nhà tôi mua trứng gà cho cháu ăn. Chi hội Phụ nữ xóm nghe thấy vậy bèn mời tôi vào Ban chấp hành vì có thành tích làm kinh tế giỏi. Tôi xấu hổ quá, định chui xuống đất mà không tìm thấy lỗ nẻ.

Mỗi khi chồng uống dăm chén là mất định hướng, thích nói gì là nói, chẳng biết hậu quả thế nào. Tôi đã làm đơn xin ly dị nhưng Tòa lại hòa giải, khuyên giữ gìn hạnh phúc gia đình vì bệnh chém gió không có gì nghiêm trọng, không vi phạm đạo đức, tôi đành rút đơn.

Mới đây nhà tôi có giỗ cụ ba đời. Trước khi về đám tôi đã dặn chồng cẩn thận: Hôm nay về nhà bố vợ ăn cỗ, anh không được chém gió nữa nha, xấu hổ lắm. Chồng tôi gật đầu chấp nhận. Tôi còn ra lệnh thêm: Ngồi cỗ anh tuyệt nhiên không được nói năng gì thì tốt!

Mâm bưng lên, rượu rót ra chén đầy ú, cụng ly. Bố tôi ưu ái cho chồng tôi ngồi cùng mâm, bố vợ con rể cụng ly thì nhất. Một ông trong mâm nói: Tôi có 2 vợ, một cô ở phố một cô ở quê. Chồng tôi thấy thế liền liếm mép mấy cái rồi chém như thật:

– Chả là gì, tôi còn có 4 vợ cơ…

Bố tôi nghe thế thì điên tiết vác gậy phang con rể chạy tướt khói.

————0————–0—————

Muốn yêu gái đẹp thì phải chăn bò

Tôi sững người khi phát hiện trên bờ đê xanh mướt có một mỹ nhân chăn bò. Ôi trời đất, tiên giáng trần hay là người thế nhỉ? Mấy chục năm sinh ra và to cao lên ở khu vực mom sông này bây giờ mới nhìn thấy gái đẹp chăn bò. Chả lẽ nàng Bạch Tuyết hóa thân thành gái chăn bò.

Tôi nghĩ chiêu tiếp cận nàng, phải yêu bằng được. Người đẹp thế này mà không chinh phục được thì phí, gái đẹp thời này hiếm hơn vĩ nhân.

Làm sao tiếp cận để tán nàng bây giờ. Nàng dắt con bò gặm cỏ trên triền đê, mắt nhìn ngó lơ lên bầu trời trong xanh. Đứng bóp nát quả chuối chín mà tôi vẫn không nghĩ ra cách gì tiếp cận. Tôi nghĩ cần phải mua 1 con bò đi chăn cùng nàng.

Chắc chắn với giải pháp mình nghĩ ra, tôi vào làng mua 1 con bò vàng giống với con bò của nàng. Ngay buổi chiều hôm đó tôi ung dung dắt bò đi chăn trên đê ngay cạnh chỗ nàng. Hai con bò có vẻ quen biết nhau, bò của tôi hơi gầy hơn bò của nàng.

Chúng tôi nhanh chóng làm quen với nhau vì cùng cảnh ngộ chăn bò. Ôi nàng mới đẹp làm sao, chăn bò mà mùi thơm nước hoa từ mái tóc nàng tỏa ra ngan ngát. Có ai đi chăn bò mà sức nước hoa của Pháp không, chỉ có ở nơi này, nơi triền đê thơ mộng.

Một ngày làm quen thật hiệu quả, 2 con bò găm cỏ bên nhau, tôi và nàng ngồi trên triền đê tâm sự, những câu chuyện tầm phào. Nàng đã cho tôi số điện thoại, đã cho một lời hứa chân thành. Chúng tôi chia tay nhau khi 2 con bò đã no nê. Tôi bí mật theo chân nàng dắt bò về chuồng, hóa ra chúng tôi ở 2 xóm kế nhau, nhà nàng chính là nhà bà cụ bán bò duy nhất trong xóm.

Ngày hôm sau tôi dắt bò lên đê chờ đợi, chờ mãi mà chẳng thấy nàng đâu. Nàng trả lời lời tin nhắn: Chiều em mới ra được. Hiện em đang chăn bò ở bên kia sông. Tôi sẵn sàng chờ đợi, chắc là ở bên kia sông cỏ xanh lắm. Nhìn con bò của nàng béo ú là biết chủ của nó chăm chỉ tới mức nào.

Tôi bấm bụng chờ tới chiều, nàng kia rồi như lời hứa, đã xuất hiện cùng với con bò vàng. Thời gian trôi đi chậm quá, tôi chỉ muốn tỏ tình với nàng thôi, tỏ tình càng nhanh càng tốt. Tình yêu chân chính cần đốt cháy giai đoạn thì mới nhanh thành công. Tôi tiếp tục mua thêm 1 con bò nữa đi chăn với nàng.

Thế rồi một hôm chờ mãi vẫn chẳng thấy nàng dắt bò ra nữa. Tôi gọi điện thì nghe được giọng nói của nàng:

– Anh ơi, em về thành phố ạ, vĩnh biệt anh. Bà ngoại em đã bán hết mấy chục con bò rồi…

—————0—————–0—————

Cứu mẹ hay cứu vợ?

Mới cưới vợ xong, chưa kịp đếm tiền phong bì, mẹ tôi đã ra câu hỏi kiểm tra IQ như sau: Nếu mẹ và vợ cùng rơi xuống sông thì con cứu ai (chỉ được phép cứu 1 người)? Thời hạn suy nghĩ là 5 ngày.

Quả này móm nặng rồi đây. Không biết thằng nào tham mưu nghĩ ra câu hỏi khiếp quá, tôi ngẫm mấy đêm vẫn không ra.

Cứu mẹ thì được tiếng có hiếu, nhưng mất vợ xinh đẹp như mộng thì sống cũng như chết. Suốt mấy năm liền mới lao tâm khổ tứ, tình phí chi mất mấy trăm triệu mới yêu được, bây giờ bỏ đi thì quá là ngu.

Nếu bỏ mẹ cứu vợ thì sao ư, thiên hạ chửi thối mặt, tiếng bất hiếu rửa 10 đời chưa sạch. Tôi vò đầu bứt tai, chả biết phải trả lời mẹ thế nào.

Tôi tham khảo các bác trong họ thì gần trăm phần trăm tham vấn trả lời là cứu mẹ, bỏ vợ trôi sông, nghe thấy dã man quá. Tôi lại chạy sang bên họ hàng nhà vợ xin ý kiến thì gần trăm phần trăm bảo phải cứu vợ vì mẹ già rồi, chẳng còn sống được bao lâu nữa.

Thời gian trả lời mẹ sắp tới rồi, lòng tôi bồi hồi giằng xé. Đêm nằm bên vợ mà không ngủ được. Cô ấy tuyên bố: Nếu anh trả lời cứu mẹ thì sáng mai em viết đơn ly dị sớm. Mẹ tôi thì lại bảo: Nếu mày cứu vợ thì mẹ thắt cổ chết liền…

Trong đầu tôi chợt lóe lên tư duy: Hay là chẳng cứu ai cả là tốt nhất. Được lắm chứ. Cứu một người thì chả biết cứu ai, mà cứu hai người thì không được phép, vị chi tốt nhất là ngồi trên bờ nhìn cho họ trôi sông. Đúng vậy, thiên hạ cũng như hai họ sẽ chẳng còn lý do gì bắt bẻ mình, không bội tình cũng không bất hiếu.

Tôi khẩn trương mở chai rượu thuốc ngồi nghĩ nội dung trả lời: Hôm ấy mẹ và vợ rủ nhau đi mò ốc về luộc ở ven sông. Hai người đàn bà đeo giỏ ngụp lặn như thân cò thân vạc, vừa mò ốc vừa cãi nhau kịch liệt, toàn chuyện linh tinh. Chỉ vì cả hai người cùng thèm ăn ốc nên mới rủ nhau ra sông giữa trời rét mướt thế này.

Một cơn giông tố nổi lên, sóng đánh dữ dội cuốn hai người ra giữa sông. Bà con trong làng nhìn thấy nhưng không ai dám cứu vì sợ bị chìm theo. Có người đã nhắn tin cho tôi nhưng máy tôi lại hết pin nên không đọc được.

Khi uống hết chai 65 quốc lủi tôi mới nạp điện và biết mẹ cùng vợ bị cuốn ra sông rồi. Tôi tức tốc chạy ra bờ sông nhưng không nhìn thấy ai cả, chỉ có tiếng sóng vỗ rì rầm, tôi chèo thuyền ra giữa sông cũng không thấy ai nổi lên. Nước sông chảy siết quá, tôi nghĩ có lẽ mẹ và vợ bị cuốn ra biển làm mồi cho cá mất rồi…Nghĩ ra được câu trả lời, tôi vui quá, tiếp tục tự thưởng cho mình thêm 1 chai 65!

—————–0———————-0——————–

Giấc mộng bố vợ làm tướng

Mấy tháng ròng cưa cẩm em mà lòng tôi khắc khoải. Chiếc nhẫn cầu hôn nóng hổi nằm trong hộp, mấy lần định rút ra đeo vào tay em mà lại thôi.

Nói thật nha, tôi chỉ còn băn khoăn không biết bố của em làm gì trong xã hội loài người. Có lần định hỏi nhưng lại thôi, chỉ sợ em quy tội yêu con vì bố. Đến hôm nay tự nhiên em nói phụt ra mồm: Bố em chỉ phất cờ một phát cả nghìn quân chạy ràn rạt…

Vậy là chính xác rồi, bố của em chắc chắn làm tướng trong quân đội. Tôi đứng phắt dậy, rút nhẫn đính hôn ra, quỳ mọp dưới giầy cao gót của em nói rằng: Em sẽ làm vợ anh nhé! Anh sẽ yêu em trọn đời. Bất cứ gã trai nào nào dám động vào dù một cái lông chân em thì phải bước qua xác anh…

Em chết lặng, mồm cứ mấp máy không nói được câu nào. Tôi nhẹ nhàng đeo nhẫn vào tay em, đó là sự khẳng định như định đóng cột, rằng sẽ yêu em trọn đời.

Ôi đời tôi thế là sang trang rồi. Bố tôi chỉ là người bảo vệ gác cổng cơ quan, bây giờ có bố vợ làm tướng thì mở mày mở mặt. Tôi sợ quá chưa dám thông báo với họ hàng về gia cảnh của người yêu. Tôi sợ các cụ bị giật mình, thậm chí không cho lấy vì mất cân bằng “môn đăng hậu đối”.

Đêm hôm ấy tôi mơ thấy đám cưới của mình diễn ra tại nhà hàng trung tâm. Bố vợ tôi mặc quân phục trắng toát, đi giầy sĩ quan cao cấp đen sì, đi theo ông một hàng dọc lính quân nhạc thổi kèn hoàng tráng. Có cái kèn cao gần 2 mét, tiếng phát ra trầm ấm bài “Tình ca”.

Tỉnh cơn mê tôi chợt thấy buồn, rằng bố tôi chỉ mặc bộ quần áo công nhân, không com lê cà vạt, đi dép lê. Chán thật, bố ơi là bố, sao ngày xưa bố không phấn đấu để lên cấp tướng như ông thông gia cho con tự hào.

Chung quy cũng là cái số tôi được hưởng nên mới cưa được con nhà quan to đùng. Thôi không phải suy nghĩ nhiều nữa, em đã trao cho tôi cái quý nhất đời con gái rồi, chỉ còn mấy tuần nữa là lên tiên thôi.

Ngày trọng đại của đời tôi đã tới. Tôi đầu tư lễ ăn hỏi hơi bị oách, 9 tráp tháp mầu vàng, kèm theo con lợn quay gần 1 tạ. Tới nhà gái rồi.

Ô hay sao không thấy ông sĩ quan quân đội nào ra nghênh tiếp nhỉ, chả nhẽ ngày trọng đại của con gái mà ông ấy cũng không ở nhà sao.

Tôi sốt ruột hỏi nàng: Hôm nay bố em đi chỉ huy diễn tập à?

Em chỉ tay vào một ông cũng như thể bố tôi, cũng đi dép lê, không com lê cà vạt. Tôi điên tiết hỏi lại: Bố em phất cờ một phát cả ngàn quân chạy dạt cơ mà? Em cười ngặt nghẽo, chỉ cờ bằng lá chuối khô:

– Đúng thế anh. Bố em là chăn vịt mà…

——————–0—————-0—————–

CHUYỆN TRAI GÁI

Tôi có 3 đứa con, nhưng buồn thay, toàn là con gái! Còn cái nhà hàng xóm – cách nhà tôi mỗi cái dậu mồng tơi – cũng có 3 đứa, mà lại toàn con trai. Thật mỉa mai!

Biết tôi không có con trai, tôi buồn là vậy, thế mà cái lão hàng xóm vô tâm thi thoảng lại trêu ngươi, cho 3 thằng con lão xếp hàng đái vào dậu mồng tơi, chĩa thẳng chim sang nhà tôi. Chúng đái vào dậu mồng tơi mà như đang đái vào lòng tôi vậy: xót xa vô cùng! Hình ảnh cái “dậu mồng tơi xanh rờn” đã trở nên quá đỗi quen thuộc trong thơ, trong nhạc, nhưng cái dậu mồng tơi giữa nhà tôi và nhà hàng xóm đó thì là “dậu mồng tơi đen sì” do bị tưới quá nhiều đạm, phốt pho, kali và khoáng chất đậm đặc.

Có con trai đúng là sướng thật! Những ngày lễ tết, bố con trở thành bạn nhậu, nâng chén cà kê – chứ con gái, chúng nó cắm đầu hùng hục ăn, vừa ăn vừa lèo bèo: “Bố uống ít thôi! Ăn cơm, ăn thịt đi!”. Có con trai cũng rất tiện: đi tắm quên quần sịp, gọi con trai nó mang cho, rồi mở toang cửa nhà tắm, tồng ngồng, hiên ngang đón lấy – chứ con gái thì phải nép sát vào tường, cửa hé tin hin, thò vài đầu ngón tay ra ngoài, rụt rè nhón lấy. Có con trai cũng yên tâm: trộm cướp vào nhà, mấy bố con nhảy ra đánh hội đồng – chứ con gái, vừa một mình mình kháng cự, vừa lo nếu mình gục, con gái mình sẽ bị chúng nó hiếp dâm…

Nói vậy thôi, chứ tôi và con gái cũng có một thứ có thể dùng chung, ấy là cái dao cạo râu. Hôm trước, tìm cái dao cạo râu mãi không thấy đâu, tôi cáu, quát um lên, thì đứa con gái lớn chạy từ trong buồng ra, cầm cái dao cạo trên tay, bảo: “Con trả bố đây!”. Tôi nhìn chiếc dao cạo vẫn còn vương mấy sợi lông đen sì, quăn tít thì nhăn mặt hỏi: “Mày vừa cạo cái gì đấy?”. “Dạ! Con cạo lông nách thôi mà!”. “Đúng là lông nách chứ?”. “Dạ đúng! Con thề!”. Là bố con, chẳng lẽ nó thề mình lại không tin, nhưng quả thực, tôi chưa bao giờ cạo râu mà thấy lòng hoang mang như thế…

Nhà toàn đàn bà con gái, nên cái dây phơi, dài từ đầu đến cuối sân, lúc nào cũng lủng lẳng toàn xì-líp với coóc-sê, hồng đỏ xanh vàng, đủ cả! Nhiều khi vội đi, không để ý, bị xì-líp nó đập vào mặt, coóc-sê nó quấn quanh đầu. Rồi những khi rầu rầu, bên ấm trà tầu, nhìn cái mớ xì-líp coóc-sê ấy phất phơ theo gió hiu hiu, hệt như những chiếc lá bàng già nua lay lắt trên những cành khô gầy guộc khẳng khiu trong buổi chiều đông giá rét… Buồn chẳng để đâu cho hết…

Chiều nay, tôi qua bên nhà lão hàng xóm chơi, tiện thể xin đoạn dây thép, về gia cố lại cái dây phơi (chắc treo nhiều xì-líp quá nên nó chuẩn bị đứt đến nơi). Vào nhà, tôi thấy lão hàng xóm một mình nằm rầu rĩ trên giường, mặt quay vào tường, rên hừ hừ, nghe rất đáng thương! Tôi hỏi sao thế, lão bảo bị cảm cúm mấy hôm nay, vợ lại vắng nhà, chả ai mua thuốc, nấu cháo cho ăn, nên mệt lả…

– Ông ốm mà vợ ông còn đi đâu? – Tôi hỏi bằng giọng đầy bức xúc.

– Vợ lên Hà Nội, chuộc xe cho thằng cả!

– Nó lại cắm à? Mới tuần trước thấy vợ ông lên chuộc rồi mà?

– Tuần trước là nó cắm để bắt trận Ngoại hạng Anh, tuần này, nó cắm để bắt trận C1!

– Thế bao giờ vợ ông về?

– Vợ tôi định về hôm nay, nhưng nghĩ đã là thứ 5 rồi, hai ba hôm nữa lại là cuối tuần, lại có giải Ngoại hạng Anh, nên ở lại luôn, đỡ mất công đi đi về về!

Tôi thở dài, nhìn quanh, rồi hỏi thế thằng con thứ hai nhà lão đâu, thì lão ngán ngẩm lắc đầu, bảo rằng thằng hai vừa về cạy tủ, vơ hết tiền của lão mang đi đá phò. Lão tiếc tiền lao tới, ôm chặt nó lại, nào ngờ, nó hất tay lão ra, túm lấy cổ áo lão, rồi giơ nắm đấm lên dọa. Lão điên tiết quá, quát to: “A! Thằng này láo! Mày định đánh cả bố mày hả? Đây! Bố đứng im đây! Mày có giỏi thì đánh đi!”. Kể đến đó, lão dừng lại, nhăn nhó véo một miếng bông gòn, chấm chấm lên cái môi còn đương rướm máu, sưng vều, tím bầm như dái chó…

– Thế thằng út nhà ông đâu?

– Nó đi cùng thằng hai rồi!

– Thằng út mới tí tuổi đầu, sao đã chơi được phò mà đi cùng?

– Nó đi theo xem thôi!

Đúng lúc này, có tiếng xe máy rú ga inh ỏi ngoài ngõ. Tôi hốt hoảng ngó cổ ra, thì thấy phải đến chín mười gã cởi trần, xăm trổ, ngồi trên bốn năm cái xe máy hùng hổ phóng vào: đứa vác dao, người cầm gậy, kẻ khiêng quan tài… Chúng vứt xe giữa sân, quẳng cái quan tài ngay trước cửa kêu cái “rầm”, rồi quát tháo ầm ầm:

– Thằng con trai mày vay tiền của tao, giờ nó trốn biệt rồi! Mày giấu nó ở đâu, đưa ra đây mau, không tao chém chết cả nhà!

Tôi hoảng quá, mặt mũi tái nhợt, tay chân rụng rời. Thế nhưng lão hàng xóm thì chả có biểu hiện gì cả. Lão bình thản đi ra, đứng trước mặt bọn chúng, chắp tay trước ngực, rồi quỳ thụp xuống cạnh cái quan tài, giọng bi ai:

– Trăm sự nhờ các anh! Em cũng đang muốn tìm thằng con em để chém chết bà nó đi đây, mà tìm hoài không thấy! Giờ có các anh tìm và chém nó giúp em thì tốt quá rồi! Em xin đa tạ! Chém nó xong em cũng sẽ tự tử luôn! Đang lo không có tiền mua quan tài thì các anh lại mang đến cho! Đội ơn các anh quá!

Nói rồi, lão hàng xóm nhảy luôn vào quan tài, nằm duỗi dài. Mấy thằng cởi trần xăm trổ ngơ ngác nhìn nhau, rồi chúng lao tới chỗ quan tài, ra sức lôi lão hàng xóm ra. Nhưng lão hàng xóm chơi lầy, cứ bám chặt, nằm lì ở đó. Thấy thế, thằng cầm đầu của lũ xăm trổ mới tiến tới, chắp tay trước ngực, rồi quỳ thụp xuống cạnh cái quan tài, giọng bi ai:

– Em xin anh! Anh làm ơn ra ngoài giúp để bọn em còn vác quan tài đi nhà khác, kẻo tối không xong việc thì về đại ca bọn em chém chết ạ!

Khi ấy, lão hàng xóm mới chịu lồm cồm bò ra. Mấy thằng xăm trổ vừa nãy hung hăng là thế, giờ ngoan ngoãn, cum cúp như mèo, lầm lũi bỏ đi. Ấy vậy mà lũ đó vừa đi được một lúc thì đã lại nghe tiếng xe máy rú ga ngoài ngõ, tôi lại hốt hoảng quay ra: may quá, không phải bọn chúng, mà là hai thằng con trai lão hàng xóm vừa đi đá phò về. Tuy vậy, vẻ mặt hai đứa nó cũng hung hăng không kém lũ xăm trổ vừa rồi. Chúng vứt cái xe đổ cái “rầm” ngoài sân, hùng hổ chạy vào nhà. Thật kỳ lạ, lúc này, tôi lại rất bình thản, còn lão hàng xóm thì đâm ra cuống cuồng, hoảng loạn. Tôi hỏi sao vậy, lão bảo: “Bọn xăm trổ chỉ dọa thôi! Còn hai thằng này, chúng nó làm thật đấy!”.

Quả đúng vậy! Lão hàng xóm vừa nói dứt lời thì hai thằng con lão đã xông tới, đè nghiến lão xuống giường, thằng ghì chân, thằng ấn cổ…

– Ông già! Biết điều thì nôn tiền ra!

– Mày vừa cạy tủ lấy hết rồi! Ở đâu nữa mà nôn?

– Ông tưởng tôi ngu à? Trong tủ đó chỉ là vài đồng lẻ thôi! Tôi biết ông còn tiền! Mau nôn ra!

Lão hàng xóm bị ấn cổ thì hình như khó thở, mặt lão tím bầm. Rồi bất ngờ lão vùng lên, hất ngửa hai thằng con ra, cắm đầu chạy thẳng. Hai thằng con lão sau tích tắc ngỡ ngàng thì cũng lập tức chồm dậy, tiện tay vơ luôn cái gậy, hùng hục đuổi theo…

Còn lại mỗi mình, tôi chán quá, lững thững đi về. Vừa tới nhà, tôi đã nghe tiếng ai đó thều thào gọi tôi vọng ra từ gian buồng. Tôi lò dò bước vào: thì ra là lão hàng xóm, lão đã may mắn cắt đuôi được hai thằng con, trốn vào trong đó, nằm bẹp dí chỗ góc buồng, như một con chó…

Tôi vội vàng bế lão lên giường. Mấy ngày ốm mệt, không ăn uống gì, bị đấm sưng mồm, lại vừa vẫy vùng, chạy thục mạng, nên có lẽ sức lão đã kiệt. Đứa con gái lớn nhà tôi, thấy quần áo lão bẩn, hôi hám quá, thì lột trần lão ra, lấy đồ của tôi cho lão mặc, rồi đem mớ quần áo bẩn của lão ra giếng giặt; đứa con gái thứ hai chạy đi mua dầu thoa cho lão; đứa út xuống bếp bắc nồi, nấu vội cho lão bát cháo cầm hơi…

Đón bát cháo từ tay con bé út, lão run rẩy đưa lên miệng, húp soàn soạt một hơi hết sạch. Từ khóe mắt lão chảy ra hai hàng lệ long lanh. Tôi hỏi: “Sao thế? Cháo cay quá à?, thì lão lắc đầu, bảo: “Không, cháo ngon! Chưa bao giờ được ăn bát cháo nào ngon như thế!”.

Tôi nghe vậy thì mỉm cười, thong thả bước ra sân, gió nhè nhẹ, nắng lung linh, khiến những chiếc xì-líp, coóc-sê trên dây phơi như ánh lên, phấp phới, dập dình theo gió rung rinh…

Chưa bao giờ thấy mớ xì-líp, coóc-sê nào đáng yêu như thế!

Advertisements

About dontruongbt

Phong Kiến Đại Sư
Bài này đã được đăng trong Truyện Cười. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s