Ly Kỳ Cuộc Chiến Với Hổ Xám Ăn Thịt Người

Kỳ 1: Ma trành nơi ngôi mộ bà Tổ Mối

Người Mường ở vùng Thạch Thành, phía Tây tỉnh Thanh Hóa tin rằng, khi một người bị hổ ăn thịt, thì sẽ biến thành ma trành.

Ma trành trong quan niệm của người Mường, có hình dạng như con người. Nếu là phụ nữ thì thường là rất đẹp. Ma trành luôn đi theo con hổ và phục dịch nó như kẻ hầu người hạ. Ma trành thường làm công việc dụ dỗ người đi lạc vào rừng sâu, để hổ ăn thịt người đó. Khi nào dụ dỗ được nhiều người, thì con hổ đó mới tha cho, và mới siêu thoát làm người được.

Giờ đây, nhắc đến ma trành, kể cả người dân ở vùng rừng núi nơi xuất hiện những huyền thoại này, cũng không còn biết đến nữa, ngoài những người rất già, một thời sống hãi hùng cùng với loài hổ thích ăn thịt người và được nghe những câu chuyện của tổ tiên bên bếp lửa bập bùng giữa rừng hoang.

Từ đường mòn Hồ Chí Minh như dải lụa quanh co qua những miền rừng, rẽ vào xứ Mường, với những xã Thành Yên, Thành Mỹ, Thành Vinh, Thạch Lâm… chẳng xa lắm. Đường sá cũng đến tận thôn, tận bản, ở những chỗ sâu nhất, xa nhất. Những nếp nhà sàn ở tận chân núi lẫn trong rừng già. Rừng tràn đến tận trụ sở UBND xã Thành Yên.

Cạnh trụ sở xã có cây gạo, là nơi nhiều người bị hổ ăn thịt. Đứng ngay gốc cây gạo ngàn năm khổng lồ, ước chừng 7-8 người ôm mới xuể, chỉ đi bộ vài phút đã đặt chân vào rừng. Những dãy núi bao quanh xã đều um tùm rậm rạp, toàn cây cổ thụ, gỗ quý. Cách đó không xa là động Cong Moong, tầng tầng lớp lớp dấu tích người tiền sử. Nơi đây có thể nói là cái nôi của người Việt.

Tôi đã từng vào tận ngã ba biên giới, đến tận đỉnh U Bò của khu bảo tồn Phù Bắc Yên, rồi lạc giữa đại ngàn pơ-mu ở Văn Bàn, Sapa, những nơi thậm xa xôi, hiểm trở, song chẳng thấy ở đâu mà rừng còn rậm rạp như ở vùng đất này. Những nơi xa xôi, hiểm trở ấy mà người ta còn tha được gỗ ra, đằng này, rừng ngay trước mắt, đường sá thuận tiện thế mà người Mường nơi đây không vào rừng kiếm chác?

Đem chuyện này thắc mắc với chủ tịch UBND xã Thành Yên, ông Trương Văn Gương bảo: “Người Mường ở đây ngoài việc tôn trọng thần rừng, thần núi, thì sợ thần hổ với ma trành lắm, không dám vào rừng lấy que củi, chứ đừng nói chuyện vào đó chặt phá rừng.

Ngoài chuyện sợ hổ, người Mường rất sợ ma trành, là loại ma bị hổ ăn thịt mà biến thành, chuyên dụ dỗ người, khiến người lạc đường vào rừng mà bị hổ ăn thịt. Rừng là chốn chúa sơn lâm với ma trành ở, nên không ai dám kinh động. Chỉ có mấy thợ săn, bất chấp tính mạng mới dám mò vào rừng. Nhưng những người vào rừng ăn cắp của rừng, đều chẳng ra sao, không nghèo đói thì cũng gặp tai họa. Dòng họ nhà tôi có mối thâm thù với hổ, nhưng cũng sợ lắm, phải thờ hổ, thờ cả ma trành, mà bà tổ cô trong họ là một ví dụ”.

Theo chỉ dẫn của anh Gương, tôi tìm gặp ông Đinh Văn Trinh, 85 tuổi, ở thôn Yên Sơn 2, xã Thành Yên, thầy cúng và cũng là người trong dòng họ có mối thâm thù với hổ.

Ông Trinh dẫn tôi lần mò dọc con suối Vó Ấm để đi tìm ngôi miếu mà dòng họ ông cùng dân làng lập ra thờ thần rừng, thần núi và đặc biệt là thần hổ. Ngay đầu con đường quanh co vào núi, là một ngôi mộ to tướng, lùm lùm một đống.

1

 Ông Đinh Văn Trinh kể chuyện bà Tổ Mối bị hổ giết hại.

Chỉ tay vào ngôi mộ cổ khá kỳ lạ đó, ông Đinh Văn Trinh bảo, đó chính là mộ bà tổ cô của ông, mà dân làng tôn kính gọi là bà Tổ Mối. Sở dĩ người ta gọi như vậy, là bởi ngôi mộ mỗi ngày một lớn lên do mối đùn. Người dân qua lại, đều chắp tay thành kính, và không bao giờ dám nói bậy, hoặc làm điều gì càn rỡ khi ở gần ngôi mộ này.

Theo huyền thoại của người Mường, thì bà Tổ Mối bị hổ sát hại, nên bà biến thành ma trành. Ngoài lúc đi theo thần hổ, thì người ta vẫn nhìn thấy bóng trắng nhờ nhờ ở trên ngôi mộ, chính là bà hiển linh.

Câu chuyện về nữ ma trành ở ngôi mộ bà Tổ Mối, được ông Đinh Văn Trinh bắt đầu từ chuyện về thần hổ báo thù gắn với tổ tiên của ông.

Ông bảo: “Các cụ nhà tôi kể nhiều chuyện về ông hổ này lắm. Ông cố tôi vốn là thợ săn siêu hạng, bắn chột một mắt ông hổ. Ông hổ này trốn đi nơi khác dưỡng thương. Ông hổ biết cố tôi là thợ săn thiện xạ, sức mạnh hơn người, nên ông hổ này không dám mon men đến khu vực nhà cố tôi nữa. Nhưng ông hổ này lại đi tàn sát, giết hại người ở nơi khác, mãi trên Cẩm Thủy, Quan Hóa, thậm chí sang tận Ninh Bình, Hòa Bình để bắt người.

Nhà tôi có mối thâm thù với hổ, nên tôi đã bỏ mấy chục năm đi tìm hiểu. Hễ sang bản nọ, làng kia, là tôi đem chuyện ông hổ xám ra hỏi các cụ già. Bốn bề rừng núi Thạch Thành, đến bận biên giới, vòng sang rừng Cúc Phương giáp Hòa Bình, Ninh Bình, cách bản Yên Sơn cả trăm cây số, bản làng nào cũng thấy có người bị hổ xám khổng lồ ăn thịt”.

Theo lời kể của các cụ già mà ông Trinh thu thập được, thì con hổ xám này rất ác. Giống hổ tật nguyền lại thường ác hơn. Nó thường phục ở những con đường mòn gần bản, nơi con người hay đi lại, rồi ào ào chụp lấy, trút mọi oán hờn lên thân thể người vô tội. Cứ vài ngày, nó lại mò về bản vồ một người. Ăn thịt không hết, nó cào cấu, xé nát thân thể, moi lòng xả ruột rất thương tâm.

Thậm chí, ăn thịt người no rồi, gặp người nữa, nó lại tấn công giết chết, hành hạ xác chết cho bấy thịt tan xương, cho hả dạ rồi mới bỏ đi. Các cụ đồn nó làm thế là để lại dấu hiệu cho loài người biết rằng nó đang báo thù loài người.

3

Ông Trinh chỉ khu vực bà Tổ Mối đánh nhau với hổ. 

Ông Trinh kể rằng, với gia đình ông, hổ xám theo sát nhiều đời và tìm mọi cách sát hại khi những người trong gia đình ông sơ hở. Chính vì biết có mối thâm thù với hổ, nên đời nào nhà ông Trinh cũng chuẩn bị rất cẩn thận, kỹ càng cách đối phó với hổ. Không chỉ đàn ông, mà cả đàn bà cũng được rèn luyện thành thợ săn thiện xạ.

Nhà cửa trong họ nhà ông Đinh Văn Trinh được làm vô cùng kiên cố để chống đỡ hổ tấn công. Ngày đó, gia đình còn ở khe núi có tên Lóng Thục, cách chỗ ở hiện tại chỉ hơn ngàn bước chân. Đó là một thung lũng hẹp, nhưng núi thấp, ruộng nương bằng phẳng, lúa tốt bời bời.

Đại gia đình nhà ông khai hoang được 30 sào ruộng ở thung lũng Làng Thạ. Sau này, chia lại ruộng, dân làng tưởng nhớ tráng sĩ diệt hổ Đinh Văn Riệc, là cha đẻ ông Trinh, bị hổ xám khổng lồ ăn thịt, nên đã đổi tên khu ruộng ấy thành ruộng Ông Riệc.

Đại gia đình, anh em họ mạc gồm 6 hộ, dựng nhà quây quần quanh chân núi. Những ngôi nhà đều được làm bằng gỗ lim. Ngày đó, lim mọc khắp vùng Thạch Thành, những cây lim ngàn tuổi, nên chỉ cần sức người là dựng được nhà, chứ không tốn kém như bây giờ. Sàn nhà phải cao tới 4 mét, có 2 cầu thang lên nhà. Một cầu thang chính để lên phòng khách, một cầu thang phụ dẫn lên chạn (là cái sàn phía chái nhà, cạnh bếp, là nơi rửa ráy, tắm giặt).

Ban ngày, cầu thang hạ xuống để mọi người đi lại, nhưng chiều đến là phải rút cầu thang lên, chốt cửa thật chặt. Cột nhà đều phải to hơn vòng người ôm, mài nhẵn thín, để hổ xám khổng lồ có dùng sức mạnh kinh người cũng không vật đổ được nhà. Vách nhà cũng được ghép bằng những tấm gỗ lim rất dày, bên trong lại được đóng khung mộng chắc chắn, nên dù hổ xám khổng lồ có phi thân cũng mẻ đầu vỡ trán, chứ không thể xâm nhập vào trong nhà được.

Chuồng trâu, chuồng lợn cũng được ghép bằng những súc gỗ lớn, đóng kín như hộp. Bẫy hổ đặt chi chít quanh nhà. Chiều xuống thì vít bẫy, đặt mồi, trên các con đường mòn từ rừng dẫn vào làng, sáng hôm sau lại tháo bẫy cho mọi người đi lại. Quy trình cuộc sống diễn ra một cách cẩn mật như thế, nhưng vẫn có người trong họ Đinh ở Yên Sơn bị hổ sát hại một cách đáng tiếc.

Số là, một người uống rượu say, nằm ngủ, đóng cửa kín, nóng quá, nên hé cửa, gác đầu lên bậc cửa hóng gió. Gió lùa mang sương đêm mát lạnh thổi vào mặt, khiến ông này ngủ quên. Con cọp xám phát hiện sơ hở, đứng dựng lên, gác chân lên sàn nhà, há đầu ngoạm một cái đứt nguyên cái đầu.

Khi gia đình phát hiện, gõ trống khua chiêng, đốt lửa sáng rực, thì con hổ xám lững thững đi vào rừng, vừa đi miệng vừa nhai đầu rau ráu. Nhìn cái xác không đầu chảy máu ròng ròng thành vũng xuống nền đất, xung quanh là những dấu chân khổng lồ, mà ai cũng phải kinh hồn bạt vía, lúc nào cũng tự nhủ có thể mất mạng bất cứ lúc nào với thần hổ xám.

Trong gia đình ông Đinh Văn Trinh, cả đàn ông lẫn đàn bà đều được huấn luyện thành thiện xạ. Người phụ nữ nổi tiếng nhất dòng họ là bà cô của ông Trinh, đến thế hệ ông cả làng cứ gọi là bà Tổ Mối, nên quên luôn tên thật của bà.

Bà cô Tổ Mối là thợ săn giỏi nức tiếng vùng Thạch Thành. Bà vác súng, vác nỏ, đeo lao vào rừng bắn chết vô số hổ, chọc tiết lợn lòi, vật nhau sống mái với gấu ngựa.

Người dân nơi đây vẫn còn ký ức về bà, nhưng mỗi người kể một kiểu. Có người bảo bà to lớn hơn cả đàn ông, dễ đến ngót 2 mét. Bà giỏi võ, leo núi thoăn thoắt, đuổi thú trong rừng, cơ bắp cuồn cuộn. Điều đặc trưng nhất ở bà, là có bộ râu… quai nón.

Cả đại gia đình và dòng họ Đinh ở xứ Mường này sợ thần hổ xám khổng lồ, với đám ma trành theo nó, riêng bà thì không sợ. Nhiều lần bà vác súng hỏa mai vào rừng, chống nạnh chửi hổ xám, cốt để hổ xám giáp mặt để bà đấu tay đôi. Có lẽ, hổ xám biết bà là một cao thủ, không sợ trời, chẳng sợ đất, nên chỉ dám “à uồm” từ xa, chứ không dám xuất hiện trước mặt bà.

Ở vùng Thạch Thành khi đó, không chỉ hổ, mà lợn lòi cũng là loài phá hoại cuộc sống người dân ghê gớm. Nếu hổ ăn thịt người, giết hại trâu, bò, lợn, dê, thì lợn lòi phá hoạt mùa màng, cây cối, và cũng húc chết vô số người.

Đêm người dân Thạch Thành không dám ra khỏi nhà vì sợ hổ, ngày chẳng dám lên nương vì sợ lợn lòi. Giống lợn lòi ở Thạch Thành thân to như trâu nước, nặng đến 3-4 tạ, hai răng nanh cong vút, sắc như kiếm.

Giống lợn lòi độc chiếc lại vô cùng hung dữ. Khi chúng đang đào bới sắn, nhai ngô, con người xuất hiện, không những chúng không chạy, mà xông thẳng vào húc. Nếu không nhanh chân, nhẹ thì toạc da, lòi thịt, nặng thì sổ ruột gan vì cú húc của lợn lòi.

Không chỉ có tài đánh hổ, mà bà Tổ Mối còn can đảm giết hàng loạt lợn lòi. Ở đâu có lợn lòi phá hoại, người dân cầu cứu, bà vác súng, đeo nỏ đến tìm.

Một chiều, con lợn lòi khổng lồ từ rừng mò vào khe Lóng Thục phá ruộng nương, ăn rau lang ở ruộng cạnh cây sú. Bà Tổ Mối vác súng hỏa mai, cung nỏ, rồi dắt thêm con dao găm vào hông. Con lợn lòi đã phá nát cả sào ruộng khoai, sắn. Bà tiến lại gần, ngắm về phía con lợn rồi điểm hỏa. Con lợn không hề sợ hãi, mà giương mắt nhìn, rồi phi về phía bà như máy ủi.

Tiếng nổ phát ra từ súng như tiếng mìn, khiến máu từ thân con lợn lòi phun ra thành tia. Phát đạn không trúng đầu, nên chẳng ăn thua gì với nó. Nó xông đến húc bà. Bà Tổ Mối kéo cung, liên tiếp nhả tên.

4

 Ngôi mộ bà Tổ Mối cứ to dần lên do mối đùn.

Tên độc cắm phầm phậm vào con lợn mà vẫn chưa hạ được nó. Bà phải sử dụng mọi thế võ, phi thân như chớp để tránh những cú húc điên cuồng của lợn độc chiếc. Thêm nhiều nhát dao cắm ngập vào lưng, bụng, đầu, và khi thuốc độc ngấm sâu, con lợn mới chịu nằm vật xuống đất, thở hổn hển.

Chưa kịp định thần, thì một tiếng gầm chấn động rừng già. Con hổ xám khổng lồ từ rừng vọt ra, phi thẳng về phía nữ thợ săn, vả một cú trời giáng. Bà Tổ Mối nhanh chân tránh được cú táp của hổ. Con hổ hụt hơi, vả vào thân cây sú khiến thân cây toác ra.

Tránh cú táp của con hổ, bà Tổ Mối nạp tên bắt liên tiếp. Hổ tiếp tục xông vào, bà lại né được, chích vào thân thể nó vài nhát dao găm. Trận đánh diễn ra một hồi, bất phân thắng bại, con hổ sợ nữ thợ săn dày dặn kinh nghiệm họ Đinh nọ, nên nhảy tót vào rừng, chờ cơ hội khác.

Bấy giờ, nghe tiếng súng nổ, tiếng hổ gầm, thì mọi người mới chạy ra. Nhưng thấy bà đánh nhau với hổ, nên trèo hết lên ngọn cây, chui vào nhà đóng chặt cửa. Khi hổ đi rồi, mọi người mới đến băng bó vết thương cho bà, xẻ thịt con lợn lòi chia nhau.

Khắp người bà Tổ Mối là các thương tích toạc da rách thịt, nhưng bà chẳng hề kêu đau. Xẻ thịt xong, bà khoác súng đi về. Đêm ấy, cả bản xả thịt lợn ăn uống tưng bừng, nhưng chẳng thấy bà Tổ Mối đâu.

Nửa đêm, mọi người đốt đuốc đi tìm, thì phát hiện bà đã chết tự bao giờ. Bà chết trong tư thế ngồi, súng dựa trên vai và chỉ còn hở mỗi khuôn mặt cùng nòng khẩu súng. Hàng triệu con mối đang đùn tổ lấp kín thân thể bà.

Lúc ấy, mọi người mới biết, khi bà lê thân về đến gần nhà, kiệt sức, thì ngồi nghỉ. Tuy nhiên, mất máu nhiều, nên bà lịm đi, rồi chết.

Các cụ thì khẳng định, móng vuốt và răng loài hổ xám thành tinh rất độc, nên chỉ cần cào xước da người, nếu không được giải độc, thì sẽ mất mạng.

Khi bà qua đời, loài mối đã xây mộ cho bà. Nghĩ việc mối xây mộ là linh thiêng, nên gia đình không đưa bà về làm tang, chôn cất như bình thường, mà để mối phủ kín. Chỉ đến sáng hôm sau, tổ mối đã to bằng đống rơm, trùm kín thân thể bà, biến thành ngôi mộ khổng lồ.

Sau này gia đình mời thầy cúng, thì thầy cúng bảo bà muốn được an táng như thế và yêu cầu con cái xây tường quanh tổ mối. Mưa gió mài mòn ngôi mộ, mối lại đùn lên như cũ. Ngôi mộ của bà Tổ Mối tồn tại đã 80 năm nay. Từ đó, người dân và gia đình gọi bà là bà Tổ Mối. Cũng vì thế mà tên thật của bà bị quên lãng.

Bà Tổ Mối dù có mối thâm thù với hổ, nhưng theo quan niệm của người Mường, khi bà bị thần hổ sát hại, thì bà sẽ biến thành ma trành mà đi theo làm nô lệ cho nó.

Thần hổ xám oai phong lừng lẫy, thoắt ẩn, thoắt hiện trong rừng già, ăn thịt vô số người. Thế nhưng, có những lúc nó lại biến thành cụ già cao lớn phong độ, ngồi bên suối Vó Ấm, và có rất nhiều nữ ma trành xinh đẹp vây quanh, như những chồn tinh mê đắm lòng người trong Liêu trai chí dị của Bồ Tùng Linh.

Ngôi miếu thờ thần hổ bên con suối Vó Ấm ở trong rừng, ít người dám qua lại, trừ một vài người trong gia đình ông Đinh Văn Trinh. Họ vẫn tin có thần hổ và ma trành ngự ở đó. Nhiều người kể rằng, đi làm nương, nghỉ trưa gần ngôi miếu, đang thiu thiu thì đều nghe thấy tiếng khúc khích phát ra từ ngôi miếu bên suối Vó Ấm chảy róc rách. Họ tin rằng, đó chính là tiếng của ma trành.

Kỳ 2: Khe núi rùng rợn

Sau khi bà Tổ Mối mất mạng vì đánh nhau với thần hổ xám khổng lồ, thì mối căm thù giữa hổ xám và dòng họ Đinh ở xứ Mường Thành Yên (Thạch Thành, Thanh Hóa) lên cao độ. Các trai đinh trong dòng họ này đều khát khao muốn tiêu diệt con hổ, trừ họa cho dân bản, bảo vệ dòng họ, còn con hổ xám thì cũng điên cuồng tìm cách phục thù.

Thời điểm khoảng 100 năm trước, hổ xám đã ăn thịt vô số lương dân, mà theo lời đồn, thì trên tai của nó có hơn 100 nốt đỏ. Huyền thoại nói rằng, hổ cứ ăn thịt một người, thì lại có một nốt đỏ mọc trên tai nó.

Người Mường nơi đây cũng tin rằng, khi bị hổ ăn thịt, thì linh hồn người đó quẩn quanh bên con hổ, biến thành ma trành oan trái lẩn khuất trong rừng, phục dịch hổ và chịu sự sai khiến của nó.

Bà Đinh Thị Son là con gái ông Đinh Văn Riệc, và là chị gái của ông Đinh Văn Trinh, cũng đã biến thành ma trành xinh đẹp, vì bị hổ ăn thịt thảm khốc.

Ông Đinh Văn Trinh là thầy mo nổi tiếng, hiện vẫn đang sống ở thôn Yên Sơn 2, xã Thành Yên.

Theo phong tục của người Mường nơi đây, con gái chưa lấy chồng, chưa qua tuổi 18, thì không được thờ cúng, chôn cất trong nghĩa địa của làng. Những đứa trẻ người Mường nơi đây chết đi, được chôn trong một khu vực nhất định trong rừng, hoặc vùi đâu đó trong rừng sâu, để “ma trẻ con” không tìm về nghịch ngợm, phá phách cuộc sống những người đang sống.

Tuy nhiên, anh Đinh Tiên Phong, cháu đích tôn của sát thủ diệt hổ Đinh Văn Riệc, lại lập bát hương thờ bà Đinh Thị Son, người bị hổ vồ. Hàng năm, anh đều làm giỗ cho bà. Điều này là trái với phong tục của người Mường.

Anh Phong lý giải, sở dĩ anh làm như vậy, là bởi từ ngày còn nhỏ, bà Son biến thành ma trành về “gặp anh”. Cứ đêm đến, bà lại hiện về gặp cậu bé Phong. Lúc bà kêu đói, lúc kêu đau đớn.

Hồi còn nhỏ, nghe các cụ kể bà bị hổ ăn thịt, biến thành ma trành, nên anh rất thương bà. Có lúc, anh chỉ “nhìn thấy” mỗi mái tóc của bà bay lơ lửng, vì thân thể bà bị hổ ăn thịt. Chuyện đó, xảy ra trước mắt, hay lúc mơ màng, anh cũng không rõ lắm, vì khi đó anh còn nhỏ.

Lớn lên, đi xem bói, thầy cũng phán bà Son dù bị hổ ăn thịt, dù đã biến thành ma trành, nhưng bà lại luôn đi theo phù hộ anh Phong. Nghĩ rằng bà hợp mình, nên anh Phong đã lập bát hương thờ bà Son, mà anh gọi là bà.

Mặc dù thờ bà Son, và nắm rất kỹ câu chuyện bi thảm của bà, nhưng khi đề nghị anh dẫn vào khu vực chôn cất bà, nơi bà bị hổ vồ, thì anh từ chối.

Lý do anh đưa ra, là ở chỗ hòn đá, nơi hổ ăn thịt bà, dân làng thi thoảng vẫn nhìn thấy người phụ nữ mặc áo trắng, khuôn mặt buồn rười rượi ngồi trên hòn đá hát véo von.

Có thợ săn vào rừng bắn thú, khi đến gần khu vực đó, nghe thấy tiếng hát của người con gái, nhưng đến gần thì chẳng thấy ai. Cất tiếng gọi, thì tiếng hát im bặt. Bà Son biến thành ma trành, và linh hồn bà vẫn chưa siêu thoát, vẫn lưu luyến nơi khe núi đó.

Ông Đinh Văn Trinh dẫn tôi ngược suối Vó Ấm đi tìm nơi bà Son, chị gái ông bị hổ dữ ăn thịt. Nơi bà Son bị hổ ăn thịt ở cách ngôi đền Vó Ấm thờ hổ không xa lắm, ngay dưới khe núi có tên Làn Bạc.

Khe núi này vốn có cây cổ thụ rất lớn, tên là bồ hòn, tới 6 người lớn ôm mới xuể. Thuở nhỏ, ông Trinh vẫn thường trèo cây bắt chào mào. Nhưng cây bồ hòn đã bị đốn hạ cách đây 30 năm.

Cách cây bồ hòn khoảng 500 mét, gần đền Vó Ấm có một tảng đá khổng lồ, to bằng một ngôi nhà. Ngày ông Trinh mới ra đời, cả làng bỗng rung chuyển như có động đất, như thể giặc trút bom tấn. Tiếng động chấm dứt, mọi người kéo ra, thấy trời đất mịt mù. Một “con đường” được mở lên đỉnh núi bởi một hòn đá nặng cả trăm tấn lăn từ đỉnh núi xuống thung lũng.

Khoảng năm 1940, suốt từ tháng 3 đến tháng 6, đêm nào cũng có tiếng “à uồm, à ưm” vang động trong cánh rừng sau khe núi Lóng Thục. Sau tiếng “à uồm” trầm đục đặc trưng của con hổ xám khổng lồ, là tiếng “à ưm” của bầy hổ lâu la. Đại gia đình ông Riệc cảnh giác cao độ hết sức. Ban ngày, mọi người ra đồng, lên nương, vào rừng đều phải đi theo nhóm, mang theo vũ khí, để hỗ trợ nhau.

Ngày tháng 6 nắng như đổ lửa, thiếu nữ Đinh Thị Son, cô gái cao lớn, xinh đẹp xứ Mường này rủ bạn bè cùng vào rừng lấy củi. Nhóm đi lấy củi gồm có Son, Đào, Dĩ, Dĩnh, đều lứa tuổi 16, 17 ở xóm Yên Sơn. Những người này đều đã chết già hoặc chết bệnh cả rồi.

Khi đó, rừng rú hoang rậm, rừng tràn cả xuống tận thung lũng, mép ruộng, nên lấy củi không khó khăn mấy. Các cô gái lấy xong củi ở núi Làn Cũ, thì sang khe núi Làn Bạc lấy măng. Lấy đủ củi và măng, thì đã khoảng 4 giờ chiều.

Thông thường, khi mặt trời xuống núi, khoảng 6 giờ tối, thì hổ sẽ từ rừng sâu mò ra kiếm ăn, nên mọi người phải về nhà trước 5 giờ chiều. Thế nhưng, khi đó, mấy cô gái này mải chơi, nên cứ lần lữa không về.

Khoảng 5 giờ chiều, mọi người rủ nhau xuống suối Vó Ấm tắm. Nước suối Vó Ấm từ trong lòng núi chảy ra, lúc nào cũng ấm áp, nên người Mường nơi đây sau buổi làm đồng, hoặc đi rừng, thì dầm mình dưới suối thư giãn, sẽ phục hồi sức khỏe.

Hôm đó, mấy cô bạn xuống suối tắm, còn Đinh Thị Son ngồi dưới gốc cây bồ hòn vừa bện tóc vừa hát véo von. Tiếng hát của thiếu nữ 17 khiến bầy chim trong rừng bay ra cùng ca hát. Cả bầy khỉ nghịch ngợm cũng tìm về, từ cây bồ hòn sà xuống trêu ghẹo thiếu nữ.

Khung cảnh vui nhộn bỗng im bặt. Chim bay nháo nhác, khỉ nhảy tót lên ngọn cây ngồi im. Tiếng “à uồm” vang lên phía con đường mòn trong rừng. Các thiếu nữ chưa kịp định thần, thì hổ xám khổng lồ đã đứng ngay trước mặt Đinh Thị Son, nhìn cô với ánh mắt đỏ rực.

Đối diện với hổ dữ khổng lồ, Son lại không sợ hãi, mà trân trân nhìn hổ. Mấy cô bạn nhanh chân chạy sang bên kia suối, chui tọt vào một khe đá. Con hổ nhìn như thôi miên vào Son, với ánh mắt rực.

Theo lời kể lại của những người sống sót, thì con hổ lượn đi lượn lại trước mặt Son một thời gian khá lâu. Khi đó, Son như thể bị thôi miên. Theo lời đồn, thì những ma trành đi theo hổ đã lấy mất tâm trí của cô, khiến cô không coi hổ là kẻ thù nữa. Cũng có khi, lúc đó, cô nhìn thấy hổ là một vị chúa tể, mà việc đi theo phục dịch hổ là một đặc ân hiếm có.

Sau khi lượn lờ trước mặt Son một hồi, thì thần hổ nhe nanh, giương vuốt xông thẳng vào Son. Điều lạ lùng là con hổ khổng lồ này không cắn chết Son ngay lập tức, mà nó chỉ ngoạm một cái vào lưng, rồi dùng móng vuốt xé toạc quần áo, da thịt.

Hinh anh Rung ron khe nui noi co thieu nu xinh dep bi ho an thit, bien thanh ‘ma tranh’

 Khe núi – nơi hổ ăn thịt thiếu nữ Son.

Son lồm cồm bò dậy, định thoát thân, con hổ lại xông đến chụp, cắn, xé, vờn. Nó ngoạm vào thân cô gái tội nghiệp tung lên không trung, rồi phi thân chụp bằng hai chân trước, giống y như con mèo hành hạ con chuột đến tan xương bấy thịt trước khi ăn thịt.

Nó đùa giỡn đến khi thân xác Son nhuốm màu máu, như một cục thịt đỏ, thì ngoạm ngang thân đi dọc triền núi. Lúc con hổ đi khuất, mấy cô gái này mới mò mẫm dọc con suối tìm về làng.

Khi về gần đến làng, thì gặp ông Đinh Văn Riệc, thợ săn hổ, là bố đẻ ông Trinh, cùng dân làng với súng ống, cung nỏ, kiếm mác đi vào rừng.

Thấy hổ gầm từ lúc còn sớm, nghĩ có chuyện chẳng lành, nên dân làng khua chiêng gõ trống để vào rừng săn hổ. Biết tin con gái bị hổ ăn thịt, ông Riệc khóc rống lên, bắn một phát đạn lên trời tiễn đưa linh hồn con.

Ông Riệc thề độc sẽ giết con hổ xám khổng lồ để trả thù cho con cái. Toàn bộ dân chúng bản Mường đều thể hiện mối căm thù, quyết tâm tiêu diệt con hổ xám này.

Nhóm người trong làng với vũ khí, súng ống rùng rùng kéo vào rừng, theo tiếng “à uồm” phát ra từ khe núi Làn Bạc. Mọi người đốt đuốc bùng bùng, đi sát bên nhau, lần dò vào rừng.

Đến chỗ cây bồ hòn thì mặt trời đã lặn sâu, trăng sớm treo đỉnh núi. Mảnh đất quanh gốc cây bồ hòn cỏ tướp đi. Những dấu chân khổng lồ của thần hổ xám vẫn còn rõ mồn một. Máu đỏ vương khắp nơi, nhuốm từng ngọn cỏ. Những mảnh quần áo, mảng tóc, mảng da vung vãi. Cảnh tượng thật đau lòng, thật kinh hoàng.

Mọi người đang lần dò dấu chân, dấu máu để đi tìm con hổ xám, bỗng tiếng “à uồm” trầm đục vang động rất lớn, sau đó là hàng loạt tiếng “à ưm” vang dậy từ trong rừng. Dàn âm thanh kinh hãi của bầy hổ khiến tất thảy mọi người đều dựng tóc gáy, cảm giác như mất hết sinh lực. Ông Riệc liều mạng vác súng, dao chạy theo vết chân con hổ, thì bị mọi người giữ lại.

Đêm tối, trong rừng, thần hổ xám gọi lâu la của chúng kéo đến rất đông, có lẽ đến cả trăm con, nên đoàn người bản Mường nếu đối đầu sẽ mất mạng. Dân bản cưỡng chế đưa ông Riệc trở về bản, đợi sớm mai sẽ đi tìm xác con gái ông.

Sớm hôm sau, ông Riệc cùng dân làng vào lại khe Làn Bạc. Từ cây bồ hòn, theo dấu chân hổ và vết máu đi về phía đền Vó Ấm, đến chỗ hòn đá khổng lồ bị lăn xuống, thì thấy xác cô gái Đinh Thị Son.

Nhiều người không dám nhìn xác thiếu nữ xấu số chỉ còn là đống thịt bầy nhầy. Con hổ đã ăn mất 2 chân, phanh xác ăn hết ruột, gan, ngoạm mất một mắt. Người dân đồn rằng, vì tổ tiên đã bắn mù mắt con hổ, nên nó mới trả thù khủng khiếp như vậy.

Theo phong tục của người Mường, thì những người chưa vợ, chưa chồng, lại chưa qua tuổi 18, thì chôn trong rừng. Cô gái tên Son bị hổ ăn thịt lúc 17 tuổi, chưa có chồng, xác be bét, nên mọi người đào hố chôn ngay bên hòn đá.

Kỳ 3: Ma trành bí ẩn

Như đã nói, trong tâm thức của người Mường, những con hổ đã ăn thịt trên 100 người, thì nó đã thành tinh và người Mường ở miền tây Thanh Hóa gọi nó là hổ thần. Thần hổ thường có số lượng nốt đỏ trên tai ứng với số người mà nó ăn thịt và màu lông của nó xám hơn, mắt đỏ hơn, thân thể lực lưỡng hơn.

Người Mường còn tin rằng nó sống lâu ngàn tuổi và có thể biến hóa khôn lường. Nhiều người đồn rằng, khi trốn vào trong rừng, thần hổ biến thành một ông già. Vì nó bị chột mắt, nên ông già này cũng chột. Xung quanh hổ thần, còn có một câu chuyện vừa kinh dị vừa lãng mạn, ấy mà ma trành.

Ma trành chính là linh hồn những người bị thần hổ ăn thịt. Những người này bị chết một cách tàn khốc, oan ức, nên linh hồn không siêu thoát được, cứ luẩn quẩn trong rừng, hoặc đi theo con hổ và bị nó sai khiến làm những việc nhũng nhiễu dân gian.

Anh Đinh Tiên Phong, là cháu gọi bà Đinh Thị Son, nạn nhân vụ hổ vồ bằng bác ruột, là người thờ tự bà Son. Hàng năm, vào ngày 15/10 âm lịch anh tổ chức cúng giỗ cho bà.

Anh Phong kể: “Vào năm 1990, tôi đi làm đồng, trưa nằm ngủ ở chỗ hòn đá, nơi bà Đinh Thị Son bị hổ ăn thịt. Tôi vừa chập chờn, thì bà hiện lên, mặc áo trắng. Trông mặt mũi bà còn trẻ, như thiếu nữ, nhưng lại chống gậy, đội nón rách. Một mắt bà bị mù. Bà bảo: “Tao bị hổ vồ, bị biến thành con ma trành, không siêu thoát được. Tao ở đây đói lắm, mà quần áo rách rưới chẳng có gì mặc. Tao muốn về ở với vợ chồng chúng mày”.

Đang mơ, anh Phong giật mình tỉnh dậy, nhìn vào bụi cây trước mặt thấy rõ bóng trắng hình thiếu nữ. Anh dụi mắt nhìn kỹ, thì bóng trắng mất đi. Về nhà, gọi thầy cúng đến. Thầy mo xứ Mường nơi đây đều có biệt tài “gọi hồn”.

Hinh anh Chuyen ke cua tho san duoc ‘ma nu’ cuu song khoi mong vuot ho

 Ông Đinh Văn Trinh cúng thần hổ.

Ông thầy mo làm lễ trong nhà, gọi hồn bà Son về, nhưng chỉ cho đứng ở cổng, không cho vào nhà. Bà Son thông qua miệng thầy cúng, cũng nói bị con hổ giết, biến thành con ma trành vất vưởng trong rừng, không có ai thờ cúng, nên thê thảm lắm. Thầy cúng cũng khuyên anh Phong lập bát hương thờ bà. Anh Phong bảo, từ ngày thờ bà Son, anh thấy tinh thần thoải mái, sức khỏe cải thiện, làm ăn khấm khá. Anh tin bà Son phù hộ mình.

Không chỉ anh Phong, mà rất nhiều người Mường ở Yên Sơn đều từng nhìn thấy bóng trắng xuất hiện ở trên tảng đá. Có lúc bóng trắng ấy thẩn thơ đi lại trong rừng, có lúc ngồi trên tảng đá hát véo von. Tiếng hát của ma trành có lúc vui vẻ, náo nhiệt, nhưng phần lớn là buồn thảm, ảo não.

Xưa kia, chỗ hòn đá ấy là nơi trẻ leo trèo vui đùa, là nơi người lớn nghỉ chân, hoặc thay quần áo khi tắm ở suối Vó Ấm sau ngày làm việc mệt nhọc. Tuy nhiên, từ khi bà Đinh Thị Son bị hổ ăn thịt, rồi lời đồn về ma trành xuất hiện ở khu vực đó khiến không ai dám bén mảng đến nữa. Cây cối phủ rậm, mọc kín, bao trùm cả tảng đá. Lối mòn dẫn qua tảng đá đó cũng bị cỏ cây bịt kín.

Ông Đinh Xuân Mừng, một thợ săn ở Thành Yên, nhà cách hang Coong Moong, nơi có dấu tích người tiền sử 40 ngàn năm trước, cách khe núi Làn Bạc không xa kể một câu chuyện mà ai nghe cũng phải dựng tóc gáy.

Ông Mừng là thợ săn nổi tiếng trong vùng. Ngày xưa, chiều nào ông cũng vác súng, vác nỏ vào rừng, rồi cài bẫy khắp ngả bắt thú. Có những chuyến đi dài ngày, vòng sang tận Ninh Bình, vào sâu Vườn quốc gia Cúc Phương, sang tận đến đất Hòa Bình để săn thú. Ông cũng đã hạ sát được cả hổ. Gấu và lợn lòi thì bắn được vô số.

Tuy nhiên, trong một lần vào rừng, qua chỗ hòn đá ở Làn Bạc, ông sợ hãi đến giờ. Vì sợ quá, mà ông không dám vào rừng sâu săn hổ nữa. Ông sợ bị hổ ăn thịt, rồi biến thành ma trành, mãi mãi không siêu thoát được. Bây giờ, ông chỉ dám bắn vài con sóc loanh quanh chân núi khi chúng trèo lên cây xoan ăn quả ở chân núi, hoặc bắn bọn chuột rừng thập thò sau các vách đá.

Hinh anh Chuyen ke cua tho san duoc ‘ma nu’ cuu song khoi mong vuot ho 3

 Ông Mừng từng “gặp ma trành” ở bên hòn đá này.

Chuyện xảy ra cách nay 24 năm. Khi đó, ông Mừng mới 30 tuổi, có vợ và 3 con. Hôm đó, như thường lệ, 6 giờ chiều, mặt trời ngấp nghé bên kia đỉnh núi thấp, ông vác súng lần vào rừng. Lần này, ông quyết định đi lối hòn đá, bởi đi lối khác phải vòng qua một quả núi, khá là xa.

Đến nơi, ông Mừng thấy tảng đá vẫn rõ nguyên đó, nhưng tảng đá không phải màu xám xịt như mọi khi, mà lấp lánh, phát sáng như viên ngọc khổng lồ.

Tò mò lại gần, ông bỗng thấy tiếng hát của một thiếu nữ vang lên. Giọng hát bằng tiếng Mường véo von, khiến ông Mừng có cảm giác bồi hồi kỳ lạ. Ông tiến lại phía có giọng hát, cách chỗ tảng đá khoảng 30 mét, vén cành cây, thì thấy một cái lán nhỏ, rộng độ 10 mét vuông, như thể ai đó dựng ra để trông nương.

Đến gần lán, nhưng ông ngập ngừng không dám vào. Vừa định đi, thì có tiếng thiếu nữ cất lên: “Anh cứ vào đi, nhà chỉ có mình em, không việc gì phải sợ. Anh vào nghỉ chân, uống cốc nước, rồi vào rừng săn bắn sau cũng được”.

Nghe lời mời hấp dẫn, ông Mừng đẩy cửa vào. Thế nhưng, chẳng thấy bóng dáng thiếu nữ đâu. Ông Mừng lấy can đảm hỏi: “Cô là người hay là ma, thì cũng phải trình diện ra chứ”.

Cô gái bỗng thổn thức: “Xin anh đừng sợ. Em đây số phận bi thảm lắm. Vì bị thần hổ xám ăn thịt, mà linh hồn không siêu thoát được, cứ phải quẩn quanh ở chỗ này. Thi thoảng thần hổ xám lại đến đây dọa nạt, trút hận thù. Chỉ khi nào thần hổ bị người đời giết, thì những con ma trành thảm thương chúng em mới được giải thoát về cõi âm ti”.

Nghe vậy, ông Mừng dựng tóc gáy, biết rằng đã gặp ma trành. Tuy nhiên, trong hoàn cảnh ấy, ông không thấy sợ hãi nữa, mà thấy thương cảm cho nữ ma trành này.

Vừa bình tâm lại, một cô gái mặc áo trắng, bước vào trong lán. Thiếu phụ bảo: “Hôm nay thần hổ xám và một đoàn hùm beo đang ở trong núi. Nếu anh vào trong đó thì sẽ làm mồi cho thần hổ. Vì thế, nên em mới mời anh vào nhà. Em mong anh hãy tin lời em nói. Thôi. Anh cứ nằm đây ngủ, rồi sáng mai trở về nhà cũng được”.

Thiếu phụ nói vừa dứt lời, thì đôi mắt ông Mừng díp lại, không mở nổi nữa. Ông từ từ lăn ra sàn ngủ. Sớm hôm sau, vừa tinh mơ, tiếng gà rừng gáy te te, ông Mừng giật mình tỉnh dậy. Ông thấy mình đang nằm trên bãi cỏ, ngay cạnh tảng đá. Súng và cung đặt ngay ngắn bên cạnh. Toàn bộ câu chuyện đêm qua vẫn rõ mồn một trong đầu ông.

Ông Mừng nhổm dậy, đi loanh quanh khu vực, thấy vết chân hổ to bằng bát tô in rõ dưới nền đất. Nghĩ thần hổ xám trong tâm thức của người Mường vẫn còn lẩn khuất ở đây, ông chạy một mạch về nhà. Từ bấy, ông không dám vào sâu trong rừng nữa, vì sợ thần hổ xám ăn thịt.

Kỳ 4 : Cuộc chiến của nữ thợ săn
Ông Đinh Văn Trinh (Thành Yên, Thạch Thành, Thanh Hóa) kể rằng, sau khi nhiều bản làng người Mường thuê thầy cúng bái, dựng miếu, cống nạp bò, dê, thì thần hổ xám khổng lồ giết hại ít người hơn. Thế nhưng, với gia đình ông, thì hổ xám theo sát nhiều đời và tìm mọi cách sát hại khi những người trong gia đình ông sơ hở. 
Trong học tộc ông Đinh Văn Trinh, cả đàn ông lẫn đàn bà đều được huấn luyện thành thiện xạ. Người phụ nữ nổi tiếng nhất dòng họ là bà cô của ông Trinh, gọi là bà Tổ Mối. 
Bà là thợ săn giỏi nức tiếng vùng Thạch Thành. Bà vác súng, vác nỏ, đeo lao vào rừng bắn chết vô số hổ, chọc tiết lợn lòi, vật nhau sống mái với gấu ngựa. 

 

thần hổ
Ông Trinh bên mộ bà Tổ Mối

Người dân nơi đây vẫn còn ký ức về bà, nhưng mỗi người kể một kiểu. Có người bảo bà to lớn hơn cả đàn ông, dễ đến ngót 2 mét. Bà giỏi võ, leo núi thoăn thoắt, đuổi thú trong rừng, cơ bắp cuồn cuộn. Điều đặc trưng nhất ở bà, là có bộ râu… quai nón. 

Cả đại gia đình sợ thần hổ xám khổng lồ, riêng bà thì không sợ. Nhiều lần bà vác súng vào rừng, chống nạnh chửi hổ xám, cốt để hổ xám giáp mặt để bà đấu tay đôi. Có lẽ, hổ xám biết bà là một cao thủ, không sợ trời, chẳng sợ đất, nên chỉ dám “à uồm” từ xa, chứ không dám xuất hiện trước mặt bà.

Ở vùng Thạch Thành khi đó, không chỉ hổ, mà lợn lòi cũng là loài phá hoại cuộc sống người dân ghê gớm. Nếu hổ ăn thịt người, giết hại trâu, bò, lợn, dê, thì lợn lòi phá hoạt mùa màng, cây cối, và cũng húc chết vô số người. 

Ban đêm người dân Thạch Thành không dám ra khỏi nhà vì sợ hổ, ngày chẳng dám lên nương vì sợ lợn lòi. Giống lợn lòi ở Thạch Thành thân to như trâu nước, nặng đến 3-4 tạ, hai răng nanh cong vút, sắc như kiếm. 

Giống lợn lòi độc chiếc vô cùng hung dữ. Khi chúng đang đào bới sắn, nhai ngô, con người xuất hiện, không những chúng không chạy, mà xông thẳng vào húc. Nếu không nhanh chân, nhẹ thì toạc da, lòi thịt, nặng thì sổ ruột gan vì cú húc của lợn lòi. 
Không chỉ có tài đánh hổ, mà bà Tổ Mối còn can đảm giết hàng loạt lợn lòi. Ở đâu có lợn lòi phá hoại, bà vác súng, đeo nỏ đến tìm.

Một chiều, con lợn lòi khổng lồ từ rừng mò vào khe Lóng Thục phá ruộng nương, ăn rau lang ở ruộng cạnh cây sú. Bà Tổ Mối vác súng hỏa mai, cung nỏ, rồi dắt thêm con dao găm vào hông. 

Con lợn lòi đã phá nát cả sào ruộng khoai, sắn. Bà tiến lại gần, ngắm về phía con lợn rồi điểm hỏa. Con lợn không hề sợ hãi, mà giương mắt nhìn, rồi phi về phía bà như máy ủi. Cú nổ như mìn, khiến máu từ thân con lợn lòi phun ra thành tia. 

Phát đạn không trúng đầu, nên chẳng ăn thua gì với nó. Nó xông đến húc bà. Bà Tổ Mối kéo cung, liên tiếp nhả tên. Tên độc cắm phầm phậm vào con lợn mà vẫn chưa hạ được nó. Bà phải sử dụng mọi thế võ, phi thân như chớp để tránh những cú húc điên cuồng của lợn độc chiếc. 

Thêm nhiều nhát dao cắm ngập vào lưng, bụng, đầu, và khi thuốc độc ngấm sâu, con lợn mới chịu nằm vật xuống đất, thở hổn hển. 

Chưa kịp định thần, thì một tiếng gầm chấn động rừng già. Con hổ xám khổng lồ từ rừng vọt ra, phi thẳng về phía nữ thợ săn, vả một cú trời giáng. Bà Tổ Mối nhanh chân tránh được cú táp của hổ. Con hổ hụt hơi, vả vào thân cây sú khiến thân cây toác ra. 

Tránh được cú táp của con hổ, bà Tổ Mối nạp tên bắt liên tiếp. Hổ tiếp tục xông vào, bà lại né được, chích vào thân thể nó vài nhát dao găm. 

Trận đánh diễn ra một hồi, bất phân thắng bại, con hổ sợ nữ thợ săn dày dặn kinh nghiệm họ Đinh nọ, nên nhảy tót vào rừng, chờ cơ hội khác. 

Bấy giờ, nghe tiếng súng nổ, tiếng hổ gầm, thì mọi người mới chạy ra. Nhưng thấy bà đánh nhau với hổ, nên trèo hết lên ngọn cây, chui vào nhà đóng chặt cửa. 

Khi hổ đi rồi, mọi người mới đến băng bó vết thương cho bà, xẻ thịt con lợn lòi chia nhau. Khắp người bà Tổ Mối là các thương tích toạc da rách thịt, nhưng bà chẳng hề kêu đau. 

Xẻ thịt lợn lòi xong, bà khoác súng đi về. Đêm ấy, cả bản xả thịt lợn ăn uống tưng bừng, nhưng chẳng thấy bà Tổ Mối đâu. 

Nửa đêm, mọi người đốt đuốc đi tìm, thì phát hiện bà đã chết tự bao giờ. Bà chết trong tư thế ngồi, súng dựa trên vai và chỉ còn hở mỗi khuôn mặt cùng nòng khẩu súng. Hàng triệu con mối đang đùn tổ lấp kín thân thể bà. 

Lúc ấy, mọi người mới biết, khi bà lê thân về đến gần nhà, kiệt sức, thì ngồi nghỉ. Tuy nhiên, mất máu nhiều, nên bà lịm đi, rồi chết. 

Các cụ thì khẳng định, móng vuốt và răng loài hổ xám thành tinh rất độc, nên chỉ cần cào xước da người, nếu không được giải độc, thì sẽ mất mạng. 

thần hổ
Ngày nay, tổ mối vẫn tiếp tục đùn lên khiến ngôi mộ rất lớn

Khi bà qua đời, loài mối đã xây mộ cho bà. Nghĩ việc mối xây mộ là linh thiêng, nên gia đình không đưa bà về làm tang, chôn cất như bình thường, mà để mối phủ kín. Chỉ đến sáng hôm sau, tổ mối đã to bằng đống rơm, trùm kín thân thể bà, biến thành ngôi mộ khổng lồ. 

Sau này gia đình mời thầy cúng, thì thầy cúng bảo bà muốn được an táng như thế và yêu cầu con cái xây tường quanh tổ mối. 

Qua thầy cúng, bà “dặn dò” mọi người cẩn trọng với hổ xám, vì nó sẽ còn báo thù đến nhiều đời sau. Mưa gió mài mòn ngôi mộ, mối lại đùn lên như cũ. 

Ngôi mộ của bà Tổ Mối tồn tại đã 80 năm nay. Từ đó, người dân và gia đình gọi bà là bà Tổ Mối. Cũng vì thế mà tên thật của bà bị quên lãng. 

Chính vì biết có mối thâm thù với hổ, nên đời nào nhà ông Trinh cũng chuẩn bị rất cẩn thận, kỹ càng cách đối phó với hổ. Không chỉ đàn ông, mà cả đàn bà cũng được rèn luyện thành thợ săn thiện xạ. 

Kỳ 5 : Thợ săn hổ

Cái chết của nữ thợ săn khiến dòng họ Đinh ở xứ Mường vùng Thạch Thành (Thanh Hóa) vô cùng sợ hãi thần hổ xám. 

Nhà cửa trong họ nhà ông Đinh Văn Trinh được làm vô cùng kiên cố để chống đỡ hổ tấn công. Ngày đó, gia đình còn ở khe núi có tên Lóng Thục, cách chỗ ở hiện tại chỉ hơn ngàn bước chân. Đó là một thung lũng hẹp, nhưng núi thấp, ruộng nương bằng phẳng, lúa tốt bời bời. 

Đại gia đình nhà ông khai hoang được 30 sào ruộng ở thung lũng Làng Thạ. Sau này, chia lại ruộng, dân làng tưởng nhớ tráng sĩ diệt hổ Đinh Văn Riệc, là cha đẻ ông Trinh, bị hổ xám khổng lồ ăn thịt, nên đã đổi tên khu ruộng ấy thành ruộng Ông Riệc.

Đại gia đình, anh em họ mạc gồm 6 hộ, dựng nhà quây quần quanh chân núi. Những ngôi nhà đều được làm bằng gỗ lim. 

thần hổ
Đường vào bản Yên Sơn

Ngày đó, lim mọc khắp vùng Thạch Thành, những cây lim ngàn tuổi, nên chỉ cần sức người là dựng được nhà, chứ không tốn kém như bây giờ. 

Sàn nhà phải cao tới 4 mét, có 2 cầu thang lên nhà. Một cầu thang chính để lên phòng khách, một cầu thang phụ dẫn lên chạn (là cái sàn ở chái nhà, cạnh bếp, là nơi rửa ráy, tắm giặt). 

Ban ngày, cầu thang hạ xuống để mọi người lên xuống, nhưng chiều đến là phải rút cầu thang lên, chốt cửa thật chặt. 

Cột nhà đều phải to hơn vòng người ôm, mài nhẵn thín, để hổ xám khổng lồ có dùng sức mạnh kinh người cũng không vật đổ được nhà. Vách nhà cũng được ghép bằng những tấm gỗ lim rất dày, bên trong lại được đóng khung mộng chắc chắn, nên dù hổ xám khổng lồ có phi thân cũng mẻ đầu vỡ trán, chứ không thể xâm nhập vào trong nhà được. 

Chuồng trâu, chuồng lợn cũng được ghép bằng những súc gỗ lớn, đóng kín như hộp. Bẫy hổ đặt chi chít quanh nhà. Chiều xuống thì vít bẫy, đặt mồi, trên các con đường mòn từ rừng dẫn vào làng, sáng hôm sau lại tháo bẫy cho mọi người đi lại. 

Quy trình cuộc sống diễn ra một cách cẩn mật như thế, nhưng vẫn có người trong họ Đinh ở Yên Sơn bị hổ sát hại một cách đáng tiếc. 

thần hổ
Gia đình ông Đinh Văn Riệc từng ở chân quả núi này

Số là, một người uống rượu say, nằm ngủ, đóng cửa kín, nóng quá, nên hé cửa, gác đầu lên bậc cửa hóng gió. Gió lùa mang sương đêm mát lạnh thổi vào mặt, khiến ông này ngủ quên. Con cọp xám phát hiện sơ hở, đứng dựng lên, gác chân lên sàn nhà, há đầu ngoạm một cái đứt nguyên cái đầu. 

Khi gia đình phát hiện, gõ trống khua chiêng, đốt lửa sáng rực, thì con hổ xám lững thững đi vào rừng, vừa đi miệng vừa nhai đầu rau ráu. Nhìn cái xác không đầu chảy máu ròng ròng thành vũng xuống nền đất, xung quanh là những dấu chân khổng lồ, mà ai cũng phải kinh hồn bạt vía, lúc nào cũng tự nhủ có thể mất mạng bất cứ lúc nào với thần hổ xám.

Trong họ Đinh, cùng thế hệ bà Tổ Mối, là thợ săn mất mạng bởi hổ, có cụ Đinh Văn Thị. Cụ Thị lấy vợ sinh được ông Đinh Văn Riệc. 

Ông Riệc là người to lớn như Tây, cao khoảng 1,8 mét, nặng 80 kg, sức khỏe hơn người, võ vẽ, cung nỏ, súng ống, môn nào cũng giỏi. Ông cũng là thợ săn, thợ giết hổ giỏi nhất vùng Thạch Thành khi xưa. 

Hiểu rõ gia đình, dòng họ có mối thâm thù với hổ, sống trong cảnh hổ xám rình rập ăn thịt, nên ông Riệc chủ động tìm cách tiêu diệt hổ càng nhiều càng tốt. 

Quanh nhà ông như một mê cung, với đủ các loại bẫy, từ bẫy hố, đến bẫy vòng, bẫy tên đều được cài đặt. Rất nhiều hố sâu vài mét, dưới đáy hố cắm cọc nhọn, mặt hố phủ lá cây. Bẫy vòng vít cả ngọn cây cong xuống đất.

Ông Riệc đã giết cả chục con hổ, nên tên tuổi ông vang dậy như sấm. Tuy nhiên, những con hổ ông giết chỉ là hổ thường, mà các cụ đồn rằng, nó chỉ là lính, là tay sai của thần hổ xám. Thần hổ xám là chúa của các loài hổ, chỉ đạo bầy hổ tìm mọi cách giết hại dòng họ Đinh ở đất Thành Yên. 

Cả đời thợ săn của ông Riệc luôn có mong ước cháy bỏng là được giáp mặt hổ xám để quyết tử chiến một phen, trừ đi mối lo cho con cháu. 

Hàng đêm, con hổ xám khổng lồ vẫn lượn lờ ở những cánh rừng quanh thung lũng Lóng Thục, gầm lên như sấm, khiến không ai ngủ được. Nó chỉ tìm sơ hở là bắt người trong gia đình ông Riệc ăn thịt. 

Sáng ra, ông Riệc đi kiểm tra quanh nhà, thấy những vết chân hổ to bằng miệng bát tô. Gia đình ông Riệc tin rằng, con hổ xám thành tinh này đúng là hổ thần, vì nó đi lại hàng đêm quanh nhà ông, nhưng điều đặc biệt là không bao giờ nó dính bẫy. 

Mặc dù tiếng gầm của nó như sấm, nhưng khi ông Riệc tổ chức người vác súng vào rừng, thì lại chẳng thấy bóng dáng nó đâu. Người ta còn đồn rằng con hổ này biết biến hóa, lúc nó thành hổ, lúc thành cụ già râu dài chột mắt. 

thần hổ
Hàng ngày ông Trinh đều vào miếu Vó Ấm cúng thần hổ

Việc con hổ biến thành cụ già chột mắt chỉ là lời đồn, có thể do ai đó nhìn gà hóa cuốc mà suy diễn ra, nhưng con hổ xám khổng lồ, chột một mắt, ăn thịt không biết bao nhiêu người là có thật, gây sợ hãi cho toàn bộ dân cư Thạch Thành và những vùng lân cận. 

Và câu chuyện hổ xám quần thảo khắp dãy núi, giải quyết mối thù kinh thiên động địa, bắt hết người nọ đến người kia của dòng họ xứ Mường này đã bắt đầu bằng cái chết của thiếu nữ xinh đẹp tuổi 17, cùng hàng loạt người khác. 

Người thiếu nữ ấy không phải ai khác, chính là bà Đinh Thị Son, con gái thợ săn hổ nức tiếng Đinh Văn Riệc. 

Thiếu nữ ấy chính là chị gái của ông Đinh Văn Trinh, người hiện vẫn đang sống ở bản Yên Sơn, xã Thành Yên, người trông coi ngôi miếu thờ thần hổ.

Dù có mối thâm thù với hổ, song vẫn ngày ngày ông vẫn vào ngôi miếu thắp nhang khấn vái thần hổ xám tha mạng cho dân làng, dòng họ. 

Chỉ có cái cái chết tàn khốc của ông Riệc, bố đẻ ông Trinh, mới khép lại bi kịch kinh hoàng của họ Đinh bởi sự trả thù của thần hổ xám.

Kỳ 6 : Hổ dữ về bản

Sau khi bà Tổ Mối mất mạng vì đánh nhau với thần hổ xám khổng lồ, thì mối căm thù giữa hổ xám và dòng họ Đinh ở xứ Mường Thành Yên (Thạch Thành, Thanh Hóa) lên cao độ. 

Các trai đinh trong dòng họ này đều khát khao muốn tiêu diệt con hổ, trừ họa cho dân bản, bảo vệ dòng họ, còn con hổ xám thì cũng điên cuồng tìm cách phục thù. Nó bắt đầu mò về bản Mường vùng Thành Yên để săn lùng những người trong họ Đinh ở vùng đất này.

Hổ xám khổng lồ đã ăn thịt vô số lương dân, mà theo lời đồn, thì trên tai của nó có hơn 100 nốt đỏ, bởi cứ ăn thịt một người, thì lại có một nốt đỏ mọc trên tai. 

Người Mường nơi đây cũng tin rằng, khi bị hổ ăn thịt, thì linh hồn người đó quẩn quanh bên con hổ, biến thành ma trành oan trái lẩn khuất trong rừng, phục dịch hổ và chịu sự sai khiến của nó.

Bà Đinh Thị Son là con gái ông Đinh Văn Riệc, và là chị gái của ông Đinh Văn Trinh. Ông Trinh là thầy mo nổi tiếng, hiện vẫn đang sống ở thôn Yên Sơn 2, xã Thành Yên. 

Theo phong tục của người Mường nơi đây, con gái chưa lấy chồng, chưa qua tuổi 18, thì không được thờ cúng, chôn cất trong nghĩa địa của làng. Những đứa trẻ người Mường nơi đây chết đi, được chôn trong một khu vực nhất định trong rừng, hoặc vùi đâu đó trong rừng sâu, để “ma trẻ con” không tìm về nghịch ngợm, phá phách cuộc sống những người đang sống. 

Tuy nhiên, anh Đinh Tiên Phong, cháu đích tôn của ông Đinh Văn Riệc lại lập bát hương thờ bà Đinh Thị Son, người bị hổ vồ. Hàng năm, anh đều làm giỗ cho bà. Điều này là trái với phong tục của người Mường. 

Anh Phong lý giải sở dĩ anh làm như vậy, là bởi từ ngày còn nhỏ, bà Son thường hiện về trong giấc mơ của anh, lúc bà kêu đói, lúc kêu đau, lúc chỉ thấy có mỗi mái tóc của bà bay lơ lửng, vì thân thể bà bị hổ ăn thịt. 

Đi xem bói, thầy cũng phán bà Son đi theo phù hộ anh Phong. Nghĩ rằng bà hợp mình, thường báo mộng cho mình, nên anh Phong đã lập bát hương thờ bà Son, người mà anh gọi là bà. 

Mặc dù thờ bà Son, và nắm rất kỹ câu chuyện bi thảm của bà, nhưng khi đề nghị anh dẫn vào khu vực chôn cất bà, nơi bà bị hổ vồ, thì anh từ chối. 

Lý do anh đưa ra, là ở chỗ hòn đá, nơi hổ ăn thịt bà, dân làng thi thoảng vẫn nhìn thấy người phụ nữ mặc áo trắng, khuôn mặt buồn rười rượi ngồi trên hòn đá hát véo von. 

Có thợ săn vào rừng bắn thú, khi đến gần khu vực đó, nghe thấy tiếng hát của người con gái, nhưng đến gần thì chẳng thấy ai. Cất tiếng gọi, thì tiếng hát im bặt.

Ông Đinh Văn Trinh dẫn tôi ngược suối Vó Ấm đi tìm nơi bà Son, chị gái ông bị hổ dữ ăn thịt. Nơi bà Son bị hổ ăn thịt ở cách ngôi đền Vó Ấm thờ hổ không xa lắm, ngay dưới khe núi có tên Làn Bạc. 

Khe núi này có cây cổ thụ rất lớn, tên là Bồ Hòn, tới 6 người lớn ôm mới xuể. Thuở nhỏ, ông Trinh vẫn thường trèo cây bắt chào mào. Nhưng cây Bồ Hòn đã bị đốn hạ cách đây 30 năm. 

Cách cây Bồ Hòn khoảng 500 mét, gần đền Vó Ấm có một tảng đá khổng lồ, to bằng một ngôi nhà. 

Ngày ông Trinh còn nhỏ xíu, cả làng bỗng rung chuyển như có động đất, như thể giặc trút bom tấn. Tiếng động chấm dứt, mọi người kéo ra, thấy trời đất mịt mù. Một “con đường” được mở lên đỉnh núi bởi một hòn đá nặng cả trăm tấn lăn từ đỉnh núi xuống thung lũng.

Đợt đó, khoảng năm 1940, suốt từ tháng 3 đến tháng 6, đêm nào cũng có tiếng “à uồm, à ưm” vang động trong cánh rừng sau khe núi Lóng Thục. Sau tiếng “à uồm” trầm đục đặc trưng của con hổ xám khổng lồ, là tiếng “à ưm” của bầy hổ lâu la. 

Đại gia đình ông Riệc cảnh giác cao độ hết sức. Ban ngày, mọi người ra đồng, lên nương, vào rừng đều phải đi theo nhóm, mang theo vũ khí, để hỗ trợ nhau. 

Ngày tháng 6 nắng vàng rải khắp thung lũng, thiếu nữ Đinh Thị Son, cô gái cao lớn, xinh đẹp xứ Mường này rủ bạn bè cùng vào rừng lấy củi. Nhóm đi lấy củi gồm có Son, Đào, Dĩ, Dĩnh, đều lứa tuổi 16, 17 ở xóm Yên Sơn. Những người này đều đã chết già hoặc chết bệnh cả rồi. 

Khi đó, rừng rú hoang rậm, rừng tràn cả xuống tận thung lũng, mép ruộng, nên lấy củi không khó khăn mấy. Các cô gái lấy xong củi ở núi Làn Cũ, thì sang khe núi Làn Bạc lấy măng. Lấy đủ củi và măng, thì đã khoảng 4 giờ chiều. 

Thông thường, khi mặt trời xuống núi, khoảng 6 giờ tối, thì hổ sẽ từ rừng sâu mò ra kiếm ăn, nên mọi người phải về nhà trước 5 giờ chiều. Thế nhưng, khi đó, mấy cô gái này mải chơi, nên cứ lần lữa không về.

Khoảng 5 giờ chiều, mọi người rủ nhau xuống suối Vó Ấm tắm. Nước suối Vó Ấm từ trong lòng núi chảy ra, lúc nào cũng ấm áp, nên người Mường nơi đây sau buổi làm đồng, hoặc đi rừng, thì dầm mình dưới suối thư giãn, sẽ phục hồi sức khỏe. 

Hôm đó, mấy cô bạn xuống suối tắm, còn Đinh Thị Son ngồi dưới gốc cây Bồ Hòn vừa bện tóc vừa hát véo von. Tiếng hát của thiếu nữ 17 khiến bầy chim trong rừng bay ra cùng ca hát. Cả bầy khỉ nghịch ngợm cũng tìm về, từ cây Bồ Hòn sà xuống trêu ghẹo thiếu nữ. 

Khung cảnh vui nhộn bỗng im bặt. Chim bay nháo nhác, khỉ nhảy tót lên ngọn cây ngồi im. Tiếng “à uồm” vang lên phía con đường mòn trong rừng. 

Các thiếu nữ chưa kịp định thần, thì hổ xám khổng lồ đã đứng ngay trước mặt Đinh Thị Son, nhìn cô với ánh mắt đỏ rực. 

Đối diện với hổ dữ khổng lồ, Son co rúm sợ hãi. Mấy cô bạn nhanh chân chạy sang bên kia suối, chui tọt vào một khe đá. Con hổ nhìn như thôi miên vào Son, với ánh mắt rực lửa căm hận.

Kỳ 7 : Thiếu nữ Mường chết thảm

Như đã nói ở kỳ trước, khi thiếu nữ Đinh Thị Son, con gái ông Đinh Văn Riệc (Thành Yên, Thạch Thành, Thanh Hóa), cùng đám bạn vào rừng lấy củi, đã giáp mặt hổ xám khổng lồ. Trong khi mấy cô bạn tắm dưới suối, thì Son ngồi đợi dưới gốc cây Bồ Hòn.

Theo lời kể lại của những người sống sót, thì con hổ lượn đi lượn lại trước mặt Son chừng nửa phút, rồi nó mới nhe nanh, giương vuốt xông thẳng vào Son. 

Điều lạ lùng là con hổ khổng lồ này không cắn chết Son ngay lập tức, mà nó chỉ ngoạm một cái vào lưng, rồi dùng móng vuốt xé toạc da thịt. Son khóc lóc thảm thiết, lồm cồm bò dậy, định thoát thân, con hổ lại xông đến chụp, cắn, xé, vờn. 

Nó ngoạm vào thân cô gái tội nghiệp tung lên không trung, rồi phi thân chụp bằng hai chân trước, giống y như con mèo hành hạ con chuột đến tan xương bấy thịt trước khi ăn thịt. Nó đùa giỡn đến khi thân xác Son nhuốm màu máu, như một cục thịt đỏ, thì ngoạm ngang thân đi dọc triền núi. 

Lúc con hổ đi khuất, mấy cô gái này mới mò mẫm dọc con suối tìm về làng. Khi về gần đến làng, thì gặp ông Đinh Văn Riệc cùng dân làng với súng ống, cung nỏ, kiếm mác đi vào rừng. 

Thấy hổ gầm từ lúc còn sớm, nghĩ có chuyện chẳng lành, nên dân làng khua chiêng gõ trống để vào rừng săn hổ. 

Biết tin con gái bị hổ ăn thịt, ông Riệc khóc rống lên, bắn một phát đạn lên trời tiễn đưa linh hồn con. Ông thề độc sẽ giết con hổ xám khổng lồ để trả thù cho con gái. Toàn bộ dân chúng bản Mường đều thể hiện mối căm thù, quyết tâm tiêu diệt con hổ xám này. 

Nhóm người trong làng với vũ khí, súng ống rùng rùng kéo vào rừng, theo tiếng “à uồm” phát ra từ khe núi Làn Bạc. Mọi người đốt đuốc bùng bùng, đi sát bên nhau, lần dò vào rừng. 

Đến chỗ cây Bồ Hòn thì mặt trời đã lặn sâu, trăng sớm treo đỉnh núi. Mảnh đất quanh gốc cây Bồ Hòn cỏ tướp đi. Những dấu chân khổng lồ của thần hổ xám vẫn còn rõ mồn một. Máu đỏ vương khắp nơi, nhuốm từng ngọn cỏ. Những mảnh quần áo, mảng tóc, mảng da vung vãi. Cảnh tượng thật đau lòng, thật kinh hoàng. 

Mọi người đang lần dò dấu chân, dấu máu để đi tìm con hổ xám, bỗng tiếng “à uồm” trầm đục vang động rất lớn, sau đó là hàng loạt tiếng “à ưm” vang dậy từ trong rừng. Dàn âm thanh kinh hãi của bầy hổ khiến tất thảy mọi người đều dựng tóc gáy, cảm giác như mất hết sinh lực. 

thần hổ xám
Ông Đinh Văn Trinh, con trai ông Riệc, em trai bà Son dẫn phóng viên vào nơi bà Son bị hổ vồ

Ông Riệc liều mạng vác súng, dao chạy theo vết chân con hổ, thì bị mọi người giữ lại. Đêm tối, trong rừng, thần hổ xám gọi lâu la của chúng kéo đến rất đông, có lẽ đến cả trăm con, nên đoàn người bản Mường nếu đối đầu sẽ mất mạng. Dân bản cưỡng chế đưa ông Riệc trở về bản, đợi sớm mai sẽ đi tìm xác con gái ông.

Sớm hôm sau, ông Riệc cùng dân làng vào lại khe Làn Bạc. Từ cây Bồ Hòn, theo dấu chân hổ và vết máu đi về phía đền Vó Ấm, đến chỗ hòn đá khổng lồ bị lăn xuống, thì thấy xác cô gái Đinh Thị Son. 

Nhiều người không dám nhìn xác thiếu nữ xấu số chỉ còn là đống thịt bầy nhầy. Con hổ đã ăn mất 2 chân, phanh xác ăn hết ruột, gan, ngoạm mất một mắt. 

Người mường xứ Thành Yên đồn rằng, vì tổ tiên đã bắn mù mắt con hổ, nên nó mới trả thù khủng khiếp như vậy. 

Theo phong tục của người Mường, những người chưa vợ, chưa chồng, lại chưa qua tuổi 18, thì chôn trong rừng. Cô gái tên Son bị hổ ăn thịt lúc 17 tuổi, chưa có chồng, xác be bét, nên mọi người đào hố chôn ngay bên hòn đá.

thần hổ xám
Ông Trinh thả bẫy bắt nòng nọc ở suối Vó Ấm

Như phần đầu phóng sự, trong tâm thức của người Mường, những con hổ đã ăn thịt trên 100 người, thì nó đã thành tinh và người Mường gọi nó là hổ thần. 

Theo lời đồn, thần hổ thường có số lượng nốt đỏ trên tai ứng với số người mà nó ăn thịt và màu lông của nó xám hơn, mắt đỏ hơn, thân thể lực lưỡng hơn. Người Mường còn tin rằng nó sống lâu ngàn tuổi và có thể biến hóa khôn lường. 

Nhiều người còn khẳng định rằng, khi trốn vào trong rừng, thần hổ biến thành một ông già. Vì nó bị chột mắt, nên ông già này cũng chột. 

Xung quanh hổ thần, còn có một câu chuyện vừa kinh dị vừa lãng mạn, ấy mà ma trành. Ma trành chính là linh hồn những người bị thần hổ ăn thịt. 

Những người bị hổ ăn thịt thường chết một cách tàn khốc, oan ức, nên linh hồn không siêu thoát được, cứ luẩn quẩn trong rừng, hoặc đi theo con hổ và bị nó sai khiến làm những việc nhũng nhiễu dân gian.

 

Kỳ 8 : Hổ xám ăn thịt người bên gốc gạo

Sau khi thiếu nữ Đinh Thị Son, cô gái xinh đẹp của dòng họ Đinh ở xứ Mường, xã Thành Yên (Thạch Thành, Thanh Hóa) bị thần hổ xám giết hại, thì cả xứ Mường Thành Yên sôi sục căm thù.

Dòng họ Đinh có mối thâm thù với loài hổ từ mấy đời nay, càng thêm căm hận loài ác thú này. Thần hổ xám cũng sôi sục tìm cách trút hận, vì cụ cố dòng họ này đã bắn chột mắt thần hổ xám.

Vùi xác con gái rất sâu dưới lòng đất ngay tại nơi hổ ăn thịt con mình, ông Đinh Văn Riệc thề trước linh hồn con, sẽ quyết tâm hạ sát con hổ này, nhằm báo thù cho con. Cả dòng họ Đinh cùng vào cuộc, với vũ khí, cung tên ngày đêm vào rừng săn thần hổ xám, hạ sát bất kỳ con hổ nào từ to đến nhỏ. 

thần hổ
Rừng ở Thành Yên tràn đến sát nhà dân, nơi vẫn còn hổ

Nhắc lại chuyện này, ông Trương Văn Gương, Chủ tịch xã Thành Yên, là rể của họ Đinh ở xứ Mường phóng ánh mắt vào đại ngàn hoang thẳm nói rành mạch: “Hổ là loài động vật quý hiếm, cả thế giới tìm cách bảo vệ. Tôi là cán bộ phải làm gương, nhưng trong dòng họ tôi, dù sợ hổ, dù thờ hổ, nhưng con hổ là kẻ thù không đội trời chung của gia đình chúng tôi. Nhiều gia đình trong dòng họ tôi rước ảnh hổ về thờ vì sợ, nhưng tôi phản đối, không thờ hổ. Ai lại thờ kẻ thù của mình trong nhà”. 

Cũng theo anh Gương, độ 20 năm trước, hổ vẫn về Thành Yên bắt lợn, dê, trâu bò, thậm chí bắt người. Thạch Thành là vùng đệm của Vườn quốc gia Cúc Phương, rất rậm rạp, rộng lớn, hổ vẫn còn. 

Các nhà khoa học về nghiên cứu khẳng định quanh cánh rừng Thành Yên vẫn còn 6 con hổ. Tuy nhiên, chúng không dám về bản nữa, mà trốn sâu trong rừng, di cư dọc các sống núi, rừng rậm sang tận Cẩm Thủy, Quan Hóa. 

“Nói thật với nhà báo, cách đây độ hơn chục năm, ông Phận hàng xóm nhà tôi bắn được một con hổ, khi đó tôi chưa làm cán bộ xã, tôi đến chứng kiến, cũng hả giận lắm. Tuy nhiên, đó là chuyện xưa rồi. Dù căm thù hổ lắm, nhưng giờ hổ không làm gì được người nữa, thậm chí còn sợ con người, nên cũng kệ nó thôi”, ông Gương cho biết thêm.

thần hổ
Cây gạo khổng lồ, nơi hổ ăn thịt nhiều người

Quay lại chuyện thần hổ xám, theo ông Đinh Văn Trinh, sau khi thần hổ xám ăn thịt bà Son, dòng họ Đinh sôi sục vào rừng tìm giết thần hổ. Nhiều cuộc đụng độ diễn ra, nhiều xác hổ đã bị dòng họ Đinh, dân Thành Yên phanh thây, nhưng thần hổ xám vẫn thoát thân. Hổ xám khổng lồ bất chấp sự săn lùng, vẫn tìm về bản giết người.

Ông Đinh Văn Trinh dẫn tôi đến cây gạo khổng lồ, hiện nằm ở trung tâm xã Thành Yên. Cây gạo to đến 6-7 người ôm, không biết bao nhiêu tuổi. 

Tổ tiên ông Trinh kể rằng, từ cả trăm năm trước cây gạo đã to như thế này. Điều kinh dị là quanh gốc gạo này, đã có vô số người bị hổ ăn thịt. 

Ngày đó, rừng mọc ra tận chỗ gốc gạo. Gần gốc gạo có một con đường mòn, vốn là nơi sơn tràng nghỉ chân. Thần hổ xám thường phục ở con đường này để vồ người, kéo vào gốc gạo để ăn. 

thần hổ
Gốc gạo khổng lồ

Hồi ông Trinh còn nhỏ, độ 10 tuổi, chính mắt ông đã theo cha cùng dân bản vác súng, đốt đuốc vào gốc gạo giết hổ, khi nghe thấy tiếng hổ gầm. 

Tuy nhiên, vào đến nơi, chỉ thấy bóng hổ xám khổng lồ vọt đi cùng tiếng “à ưm”. Ngay dưới gốc gạo, chỉ còn lại mái tóc người đàn ông, mấy mẩu xương, bàn tay, bàn chân. Dân làng đào hố chôn những bộ phận thi thể ấy xuống. Giờ nấm mồ vẫn còn. 

Đã có cả chục người dân trong bản bị thần hổ xám xơi thịt ở gốc gạo. Rất nhiều người nơi khác đi qua, không biết nơi đây là chốn hổ phục vồ người, nên đã mất mạng một cách thảm khốc. 

Xưa kia, quanh gốc gạo có một số nấm đất, là nơi vùi tạm những phần thi thể còn lại của người bị hổ vồ. 

Trước đây, người dân dựng một ngôi miếu ở gốc gạo đó để thờ ma trành, thờ thần hổ, nhưng sau này Mỹ ném bom, thổi bay ngôi miếu, người dân cũng không dựng lại nữa. 

Mặc dù, bây giờ cây gạo đã lọt vào trung tâm xã, hổ chẳng còn dám đến nữa, nhưng người dân nơi đây vẫn không dám đến gốc gạo, sợ bị ma trành, thần hổ hãm hại. 

Bản thân ông Trinh cũng chỉ dám đưa phóng viên đến chỗ đường cái, chỉ cây gạo, chứ không dám vào tận gốc cây.

Quả thực, với người dân ở vùng đất này, thần hổ vẫn là một thứ gì đó ám ảnh khủng khiếp với cuộc sống của họ.

Kỳ 9 : Thợ săn mất mạng

Người bị hổ xám ăn thịt kinh dị ở ngay gốc gạo sau thiếu nữ Đinh Thị Son là ông Cổ Dứa, anh em trong họ với ông Đinh Văn Riệc, cùng tuổi với ông Riệc. 

Ông Đinh Văn Trinh dẫn tôi đến nhà ông Đinh Xuân Ngân, là cháu ông Cổ Dứa. Ông Ngân sống trong ngôi nhà tềnh toàng, cách gốc gạo chừng 500 mét, thuộc bản Yên Sơn (Thành Yên, Thạch Thành, Thanh Hóa). 

Nhắc đến thần hổ xám, đôi mắt lòa của ông Ngân ngấn nước, uất hận. Ông Ngân bảo, thần hổ xám cũng chính là kẻ thù truyền kiếp của gia đình ông và của cả dòng họ Đinh ở xứ này. 

Ông Ngân khẳng định, thần hổ xám không chỉ biến thành cụ già, mà còn biến cả thành rắn hổ khổng lồ để cắn chết bố đẻ của ông (?!). 

thần hổ
Ông Đinh Văn Ngân kể chuyện bác ruột là ông Cổ Dứa bị hổ ăn thịt

Trong suy nghĩ của ông, thần hổ xám không chỉ ăn thịt người, cắn chết người, mà còn có cả phép thuật khiến gia đình ông điêu đứng, người chết bệnh, người chết trẻ, người tai biến chết, rồi bản thân ông cũng mù lòa…

Theo ông Ngân, ông Cổ Dứa là bác ruột của ông. Cái tên Cổ Dứa là gọi theo tên con, chứ tên thật của ông là Đinh Văn Vật. 

Ông Vật nổi tiếng là thợ săn hổ, cùng ông Đinh Văn Riệc ngày đêm vào rừng truy lùng giết thần hổ xám khi thần hổ ăn thịt thiếu nữ Đinh Thị Son. Thế nhưng, trong một chuyến đi săn hổ, ông đã bị hổ ăn thịt thảm khốc. 

Sau khi cô Son bị hổ ăn thịt, khoảng một năm sau, tháng 7 âm lịch, đúng ngày rằm, sau khi đặt bẫy ở lối mòn, ông Vật dắt dao găm, lưng đeo súng tranh thủ đi lấy nhựa trám. 

Thế nhưng, đến 5 giờ chiều, thì dân làng nghe tiếng hổ gầm vang dội từ phía chân núi, chỗ cây gạo. Bình thường, khoảng 6 giờ chiều, nhập nhoạng tối, hổ mới mò về. Nhưng nó mò về sớm như vậy, chắc chắn là có sự chẳng lành. 

Nghe tiếng hổ gầm, dân bản chui hết vào trong nhà, cửa đóng then cài, khua chiêng gõ trống. Các gia đình kiểm đếm, thấy các thành viên đầy đủ, chỉ thiếu ông Vật. 

Ông Riệc cùng các thợ săn hú vang, song không thấy tiếng ông Vật hú lại, chỉ thấy tiếng hổ gầm lồng lộn. Mọi người tập hợp đông đủ, súng ống, giáo mác tiến về phía cây gạo.

thần hổ
Ông Cổ Dứa bị hổ ăn thịt ở gốc gạo này

Mọi người đến nơi, thấy thần hổ xám đang ngồi liếm mép bên gốc gạo. Ai nấy đều kinh hồn bạt vía. 

Ông Đinh Văn Riệc giương súng bắn một phát, con hổ chồm lên, xông đến. Ông Riệc quyết tử cầm giáo xông vào đấu hổ. Các thanh niên thấy ông Riệc liều mình, cũng xông đến ứng cứu. Hổ xám khổng lồ biết không đấu lại, liền nhảy tót vào rừng, biến mất tăm tích. 

Nhìn quanh gốc gạo, một cảnh tượng đau xót hiển hiện trước mắt. Chiếc dao găm dính máu, dính cả lông hổ nằm ngay gốc gạo. Điều đó chứng tỏ ông Đinh Văn Vật đã đánh nhau quyết liệt với hổ xám và đã đâm nó một nhát thấu thịt. 

Tuy nhiên, cú đâm bằng dao găm không lấy được mạng nó. Con hổ đã cắn chết ông, phanh thây ông thành nhiều mảnh, ăn gần hết thi thể ông Vật. 

Mọi người vừa lau nước mắt vừa gom nhặt thi thể ông. Người nhặt được mảnh sọ, người nhặt được mái tóc, người lấy được mẩu tay, mẩu chân, vương vãi trên một diện tích rộng. Gom hết lại, chỉ thu dọn được khoảng 20% thi thể của ông Vật. Điều đó có nghĩa 80% thi thể ông đã bị con hổ khổng lồ này xơi mất. 

thần hổ
Ông Trinh và ông Ngân tin rằng, hổ xám đã biến thành… rắn hổ chúa!

Dân làng gom phần thi thể còn lại của ông Vật, đựng vào chiếc chăn, treo lên thân cây, rồi cho mấy người chạy ra huyện báo cáo quan huyện. 

Quan huyện Thạch Thành cùng quân lính với súng ống tua tủa kéo vào Thành Yên. Quan huyện cũng có mối thâm thù với con hổ xám, nên treo giải rất lớn cho người giết được thần hổ xám khổng lồ. 

Sau khi quan huyện xác nhận ông Vật bị hổ ăn thịt, thì người thân mới được phép đưa phần thi thể ít ỏi còn lại của ông Đinh Văn Vật về làng mai táng. Ông Vật bị thần hổ xám khổng lồ ăn thịt lúc tròn 50 tuổi.

Sau khi ông Vật bị thần hổ xám ăn thịt, gia đình đi xem bói, thì thầy bói bảo rằng, thần hổ sẽ còn hãm hại nhiều người trong gia đình, nên gia đình phải thờ cúng thần hổ. 

Gia đình ông Ngân cũng thờ cúng thần hổ theo lời thầy cúng, nhưng vẫn tìm cách giết thần hổ để báo thù. 

Bố đẻ ông Ngân, tức em trai ông Vật, là ông Đinh Văn Nhiệm, cũng là thợ săn tài ba, giết vô số hổ. Tuy nhiên, một lần, vào rừng săn hổ, khi đuổi theo một con hổ, ông đã bị con rắn hổ chúa khổng lồ đớp vào chân. Khi ông Nhiệm lê thân về đến sân nhà, thì hộc máu mồm chết. 

Ông Ngân và ông Trinh, là thế hệ con, cháu đều có mối thâm thù với thần hổ xám, vì bị thần hổ xám giết hại cha. Hai ông tiếp tục trở thành thợ săn, tìm cách phục thù. 

Hai ông tuy chưa một lần được giáp mặt thần hổ xám, nhưng đã bắn chết được con hổ chúa khổng lồ, mà theo hai ông, chính nó đã cắn chết ông Nhiệm. 

Ngày đó, năm 1960, ông Ngân và ông Trinh vào rừng bắn hổ, đã gặp con hổ chúa khổng lồ nằm vắt ngang đường. Hai ông cùng giương cung, bắn mấy mũi tên độc găm vào thân con hổ chúa. Trúng tên độc, hổ chúa giãy chết đành đạch. 

Con hổ chúa to và dài đến nỗi, hai người nhấc lên mà không nổi! Tuy nhiên, khi mời thầy cúng đến nhà, thì thầy cúng bảo, hổ chúa là do thần hổ xám hóa thành, nên giết hổ chúa thì chỉ giết được thân xác hổ chúa, còn linh hồn hổ xám thì không giết nổi (?!).

Kỳ 10 : Người đàn bà họ Đinh mất mạng

Theo chân ông Đinh Xuân Ngân và ông Đinh Văn Trinh, chúng tôi tìm đến con suối cách gốc gạo khổng lồ chừng 200m. Con suối nhỏ, nước trong vắt chảy ra từ dãy đá vôi thuộc Vườn quốc gia Cúc Phương. 

Bên cạnh con suối ấy, bên tảng đá lớn, theo lời ông Ngân, là nơi bà Đinh Thị Đào, cũng là một người trong họ Đinh, bị hổ xám khổng lồ phanh thây.

Theo lời ông Đinh Văn Trinh, bà Đào là họ hàng bên ngoại nhà ông. Ông tin rằng, thần hổ xám ăn thịt bà Đào một cách tàn khốc, cũng là vì nó trả thù dòng họ này.

Hậu duệ nhà bào Đào giờ sống quây quần ở thôn Thành Trung, cách hang Con Moong, động người xưa nổi tiếng cả nước chỉ vài trăm mét. Đây là hang động có dấu tích người tiền sử sinh sống từ 40 ngàn năm trước. 

thần hổ
Rừng Thành Yên vẫn còn hổ

Cứ xem cái hang động cheo leo bên vách núi ấy đủ biết, ngày đó, tổ tiên chúng ta phải đấu tranh sinh tồn khủng khiếp thế nào mới sống được ở đất này, mới không làm mồi cho hổ. 

Người nắm rõ nhất câu chuyện thần hổ xám ăn thịt bà Đinh Thị Đào là ông Đinh Văn Nhị. 

Ông Nhị năm nay mới 55 tuổi, nhưng dáng dấp nhỏ thó, già nua, bệnh tật. Ông sống trong căn nhà nhỏ ngay cạnh rừng rậm. Ông bảo, tuổi thơ của ông là những ngày đấu tranh sinh tồn khủng khiếp với bầy hổ trong rừng già. 

Chuyện thần hổ xám ăn thịt bà Đào, là bà của ông, thì cả họ ông ai cũng biết, ai cũng kinh sợ khi nhắc đến. 

Ngày bà Đinh Thị Đào bị hổ ăn thịt, ông Nhị còn chưa ra đời. Bà Đào là bà của ông Nhị. 

Các cụ kể lại rằng, hồi đó nhà nghèo lắm. Bà Đào sinh được một người con, mới lên 2 tuổi, thì bà đã bị hổ ăn thịt.

Năm đó, bà Đào mới khoảng 25 – 26 tuổi. Buổi chiều, nhà không có gì ăn, bà mang dậm vào suối Gốc để kiếm cá, kiếm cua cho bữa tối. 


Con suối này chảy từ dãy núi đá vôi trong rừng Cúc Phương, vòng quanh núi Bưng, xuyên qua thung lũng, qua chỗ cây gạo, nhập vào với suối Vó Ấm. 

Khi bà Đào đang đánh dậm ở suối Gốc, cạnh cây si già, thì thần hổ xám bất ngờ từ trong rừng xông ra, cắn thẳng vào gáy tha đi. 

Nhà ông Đinh Văn Nê ở cách gốc cây si già không xa. Nghe tiếng hổ gầm, ông Nê ngó về con suối, thấy con hổ xám khổng lồ, thân dài 4 mét, phi thẳng xuống suối, cắn cổ bà Đào, rồi nhảy vọt lên bờ, tha xác bà Đào đi về phía hạ nguồn. 

Ông Nê kể với dân làng rằng, con hổ quắp người phụ nữ xấu số đi nhẹ như không, cái đầu lúc la lúc lắc. Sau phút hoảng sợ, ông Nê đem chiêng ra gõ, khiến cả làng náo loạn. Dân làng tập hợp đông đúc, đổ xô đi tìm.

Mọi người chạy ra chỗ gốc cây si già, chỉ thấy chiếc dậm bẹp nổi lềnh bềnh dưới suối. Đoàn người đi dọc bờ suối, khoảng 500 mét, đến đoạn gốc cây gạo nhìn thẳng ra thì thấy hổ xám khổng lồ đang lúc lắc đầu dứt thịt người phụ nữ xấu số để ăn. 

Súng nổ vang trời, tên bay như vãi trấu về phía hổ xám. Thanh niên trai tráng vác lao xông đến đâm hổ. 

Biết không địch lại nổi đoàn người đông đúc đầy uất hận, hổ xám gầm một tiếng vang động núi rừng, rồi vọt qua suối, phi thẳng vào rừng già. Phía trong rừng, bầy hổ lâu la cũng “à uôm” vang động rừng núi. 

Mọi người chạy đến cứu bà Đào, thì bà chỉ còn là đống thịt bầy nhầy, không còn nhận ra mặt mũi nữa. Phần bụng, ngực người phụ nữ một con bị hổ dữ xé tanh bành. Nhiều người yếu bóng vía nhìn cảnh máu me ấy thì lăn ra bất tỉnh.

Dân làng thương xót cuốn xác bà đào vào chiếu đem chôn ở ngay bờ suối.

Người dân xứ Mường đồn răng, sau khi bà Đào bị hổ ăn thịt, nhiều người đi qua gốc gạo nghe thấy tiếng khóc ỉ ôi của người phụ nữ. Người dân đồn rằng, bà đã biến thành ma trành ngự ở cây gạo đó. 

thần hổ
Ông Đinh Văn Nhị kể chuyện bà Đào bị hổ ăn thịt

Hỏi ông Nhị, ông cho biết, bản thân ông chưa bao giờ nhìn thấy ma trành, nhưng vì người dân đồn thế, nên ông cũng chẳng bao giờ dám đến cây gạo đó.

Ông Nhị kể rằng, sau khi thần hổ xám ăn thịt liên tiếp những người trong họ Đinh, trong đó có bà ông, thì dòng họ, gia đình đều sôi sục căm hờn, tìm cách báo thù thần hổ. 

Một mặt gia đình nghe lời thầy cúng lập bát hương thờ thần hổ, nhưng mặt khác luôn tìm cách giết sạch loài vật tàn ác này. 

Trong gia đình ông Nhị đã có rất nhiều người giết hổ thành công. Sau khi bà Đào bị hổ ăn thịt vài năm, ông Đinh Văn Bét đã phục kích bắn chết một con hổ rất lớn khi nó mò xuống đồng định vào bản bắt người. 

Để bắn được con hổ này, và để báo thù cho bà Đào, ông Bét đã dắt một con trâu buộc ở ven suối Gốc làm mồi nhử hổ. Đêm xuống, ông lấy bùn trát kín người, chỉ để hở hai con mắt, rồi dầm xuống suối. 

Trát bùn lên người, hổ không nhận biết được con mồi, nên sẽ không dám tấn công. Ngoài ra, lớp bùn cũng sẽ xua mùi cơ thể, nên hổ không phát hiện được. 

Con hổ lớn này mò vào làng, thấy có trâu liền tiến đến ăn thịt. Khi con hổ còn cách ông Bét độ 5 mét, ông bóp cò. Viên đạn trúng đầu, gạ gục con hổ tại chỗ. Tuy nhiên, đó chỉ là con hổ lâu la, chứ không phải thần hổ xám.

Ngay năm sau, ông Đinh Văn Đa, cũng là người trong họ, đã bẫy được một con hổ lớn, dài tới 3 mét. Cả họ nghe tiếng hổ gầm vì mắc bẫy, đã kéo đến xả đạn, phóng lao, giết hổ tại chỗ. 

Mọi người trong họ lại một lần nữa mừng hụt, vì con hổ này không bị chột mắt. 

Ông Riệc, thợ săn lừng lẫy của họ Đinh cũng tiêu diệt cả chục con hổ, nhưng thần hổ xám khổng lồ vẫn lồng lộn khắp nơi, giết hại vô số người, trong đó, bi thương nhất chính là cái chết rúng động của thợ săn nổi tiếng Đinh Văn Riệc, bởi sự báo thù tàn khốc của thần hổ xám.

 

Kỳ 11 : Diệt hổ khổng lồ

Sau khi bà Đinh Thị Đào (Thành Yên, Thạch Thành, Thanh Hóa) bị thần hổ ăn thịt bên suối, thì thần hổ xám tiếp tục gây họa ở xã Thành Vinh, cách xã Thành Yên vài km. 

Hai mẹ con người làng Dàm, xuất thân từ vùng Thành Yên, đi làm nương ngô ở bãi Rum, đã bị hổ xám ăn thịt. Chuyện thần hổ xám về xã Thành Vinh ăn thịt một lúc hai mẹ con khiến dân khắp vùng rúng động sợ hãi. 

Khi đó, ở Thành Vinh có một cao thủ bắn súng, diệt hổ, từng giết rất nhiều hổ. Ông này vốn là cảnh vệ của cụ Lý Bá Xừ, là một ông quan làm việc cho Tây. Biết tin thần hổ xám về làng ăn thịt, ông đã đích thân vác mấy khẩu súng nạp đạn sẵn, một mình vào rừng tìm diệt hổ. Người dân đòi đi theo hỗ trợ, nhưng ông không đồng ý. 

thần hổ
Khu vực nơi gia đình ông Riệc từng sinh sống

Khi mấy tiếng súng vang lên cùng lúc, người dân mới lò dò tìm vào rừng. Tại mảnh đất giáp ranh làng Đụng và làng Dàm, một con hổ khổng lồ, thân to như bò, dài tới 4 mét nằm chết thẳng cẳng giữa vũng máu. Mấy vết đạn thủng tim, toạc cổ đã hạ con hổ ngay lập tức. 

Cách đó không xa, cảnh vệ của cụ Lý Bá Xừ nằm thoi thóp. Những cú tát của hổ khiến ông toạc da, nát mặt. Ông được dân bản cứu sống, nhưng sau đó vài năm thì ông cũng qua đời.

Ngay khi nghe tin hổ xám khổng lồ bị tiêu diệt ở làng Dàm, ông Đinh Văn Riệc, cùng một số trai tráng họ Đinh đã chạy một mạch đến làng Dàm. Nhìn con hổ khổng lồ, thân dài 4 mét, lông xám, ông Riệc lạnh người. 

Tuy nhiên, vén mắt con hổ, thấy không bị chột, ông như quỵ xuống. Vậy là, con hổ khổng lồ bị tiêu diệt này không phải thần hổ xám. Thần hổ xám khiến cả dòng họ ông điêu đứng, tang tóc vẫn chưa bị tiêu diệt.

Vài ngày sau, một tin dữ lại ập đến với gia đình ông Đinh Văn Riệc: Thêm một người nữa bị hổ vồ. Người này không phải trong họ Đinh, nhưng lại là người nhà bên ngoại ông Riệc. 

Người thiếu nữ bị hổ ăn thịt ở thôn Lệ Cẩm, xã Thành Mỹ, chỉ cách làng Yên Sơn, nơi gia đình ông Riệc sinh sống một quả núi, với 2 giờ đi bộ.

Trở lại câu chuyện thần hổ xám ăn thịt người điên cuồng ở vùng đất Thành Yên. Khi đó, bao nhiêu súng đạn không tiêu diệt được thần hổ xám, khiến tất thảy mọi người đều hoang mang. 

Dù là thợ săn thiện nghệ, không ngại đối đầu với thần hổ xám, song ông Đinh Văn Riệc lo lắng cho tính mạng gia đình, nên đã quyết định rời thung lũng giữa khe đồi Vạn Sát và núi Bộc Tổ Gà, nơi tổ tiên khai hoang, lập bản, để chuyển ra ngoài sinh sống. 

Chỗ ông Riệc di dời ra giờ là làng Yên Sơn 2, nơi con trai ông, là ông Đinh Văn Trinh hiện đang ở. Mặc dù đã chuyển ra ngoài, nhưng hàng đêm, thần hổ xám vẫn hằm hè, “à uồm” đe dọa sự sống của những người thân. 

Thần hổ xám có biệt tài kêu giống các con vật. Có lúc nó kêu “uôm uôm” như tiếng ếch, có lúc nó tác như con nai, hoặc gáy như gà rừng. Nó tìm cách dụ các con vật đến để ăn thịt, dụ cả con người đến để quắp đi.

Nhắc đến ông Đinh Văn Riệc, các cụ già xứ Mường Thành Yên đều biết tiếng tăm ông, là thợ săn hổ tài ba. Người dân kể về ông như huyền thoại.

Ông Riệc cao tới 1,8 m, nặng 80 kg, sức khỏe vô địch. Năm 1955, ông Đinh Văn Riệc là tổ trưởng tổ lương thực của xã. Thời điểm đó, ông phụ trách việc xây dựng kho lương thực. Tuy nhiên, ông bàn giao công việc cho anh em, còn bản thân ông thì ngày ngày đặt bẫy, vác súng vào rừng săn hổ, vì hổ ngày đêm quấy phá gia đình. 

Ngoài súng hỏa mai, súng kíp, ông được cấp thêm một khẩu súng hạt nẻ. Gọi là súng hạt nẻ vì khi bóp cò, cò súng mổ vào hạt nẻ, hạt nẻ sẽ nổ, đẩy viên đạn chì to bằng quả cau ra khỏi nòng. 

thần hổ
Ông Trinh vẫn thờ cúng thần hổ

Thời kỳ đó, loại súng này có sức công phá rất mạnh, bắn một phát có thể giết hổ lớn, thậm chí giết voi chỉ bằng một phát đạn. Năm đó, ông Trinh cũng đã 23 tuổi, là công an xã, công tác ở xã Thạch Cẩm. Ông Trinh cũng sở hữu mấy khẩu súng, cùng cha ngày đêm ủ mưu diệt hổ. 

Khoảng tháng 4/1955, chiều xuống, thần hổ xám gầm rú ngoài rừng, nhưng một con hổ thường lại xông vào tận nhà ông vồ con chó khoang tha đi. Ông Riệc đuổi theo bắn chết con hổ tại chỗ. 

Bầy hổ không sợ, tiếp tục đến bắt lợn. Ông Riệc đặt bẫy ngay đầu cầu thang lên nhà. Ông kéo thân cây võng xuống đất làm bẫy, rồi đặt lẫy gỗ ngay đầu cầu thang. Con hổ hơn 1 tạ định mò lên nhà, vướng vào bẫy, bị tóm sống. 

Đích thân ông Riệc dùng dao chọc tiết con hổ này, phanh thây, gọi cả bản đến ăn. Thịt hổ ăn chẳng ngon gì, luộc tới 4 lần nước mà vẫn không hết mùi tanh, hôi, nhưng mọi người cứ ngấu nghiến ăn vì rất thù hổ. Theo lời ông Trinh, nước luộc thịt hổ đổ ra bãi cỏ trước nhà, vài hôm sau hàng vạn con sâu lạ bò lổm ngổm từ đất lên nhìn rất hãi.

Ông Đinh Văn Trinh nhớ lại: “Ngay khi nhà tôi giết con hổ đãi cả bản cùng ăn, thì một thầy cúng đi qua, bỗng ghé nhà tôi, gọi cả tôi lẫn bố tôi lại bảo: “Nhà này có cái rây bị hổ vồ. Ông nên thờ cúng hổ cẩn thận, đừng sát hại hổ nữa, kẻo sẽ mất mạng”. 

Lúc đó, gia đình tôi lo sợ, tin lời thầy cúng lắm, nhưng bố tôi thì vẫn không sợ. Hổ đã ăn thịt chị gái tôi, cùng nhiều người trong họ. Hổ ăn thịt ai, thì người đó biến thành ma trành, không siêu thoát được. Chỉ có cách giết hổ, thì những ma trành bị hổ ăn thịt mới được đầu thai”.

Vài hôm sau khi ông thầy cúng ghé qua phán vậy, thì có một thông tin kinh hoàng ập đến: Cách làng Yên Sơn buổi sáng đi bộ (ông Trinh áng chừng khoảng 15 km), sâu trong rừng già, có 3 thợ sơn tràng bị hổ ăn thịt. 

Ngay lập tức, mấy bố con ông Riệc, gồm cả ông Trinh, cùng các thợ săn thiện nghệ trong bản tìm vào khu vực đó. Ngay cạnh hang đá, chỗ cây đa khổng lồ là một xưởng xẻ gỗ lim. Những súc gỗ lim đã được xẻ thành hộp, nằm vương vãi. Cạnh đó là 3 xác người đã bị mất phần giữa. 

Con hổ tàn ác đã giết cả 3 người, phanh bụng, moi ruột ăn trước. Cả 3 người xấu số đều bị hổ ngoạm gẫy cổ, móc toác họng. Nhìn cảnh ấy, ai cũng kinh hãi, dựng hết tóc gáy, không đủ can đảm đối mặt với thần hổ xám. Ông Riệc yêu cầu mọi người về bản, để lại một mình ông tìm cách tiêu diệt thần hổ xám. 

Mấy anh em ông Trinh khóc lóc ghê lắm, đòi cha cho ở lại cùng giết hổ, nhưng ông không đồng ý. Ông bảo rằng, khi nào dân làng nghe thấy tiếng súng nổ, vài tiếng sau không thấy ông về, thì mọi người hãy vào rừng tìm ông.

Khi đó là giữa tháng. Các cụ đồn rằng, hổ ăn thịt người thường nhìn trăng. Mặc dù có thể giết nhiều người một lúc, nhưng nó lại ăn làm nhiều lần. Vào những ngày trăng tròn, tức ngày rằm, thì nó sẽ ăn phần giữa cơ thể. Đầu tháng thì nó ăn đầu người. Cuối tháng thì ăn chân. 

Khi đó đang là giữa tháng, nó xé bụng, phanh ngực ăn phần nội tạng. Chắc chắn, nó sẽ quay lại ăn tiếp phần giữa thi thể 3 sơn tràng này. Ông Riệc chắp tay trước ngực, hướng mắt về phía 3 thi thể đã bốc mùi khấn vái lầm rầm, mong linh hồn 3 người xấu số phù hộ ông để tiêu diệt con hổ khổng lồ, trừ hậu họa cho dân lành.

 

Kỳ 12 : Cái chết bi tráng của trụ cột họ Đinh

Như đã nói ở kỳ trước, con hổ khổng lồ đã giết 3 người đi rừng và ăn một phần thi thể họ. Ăn không hết, nó bỏ đi, khi nào đói tiếp tục quay lại ăn. Ông Riệc đã làm giàn bắn tại nơi có xác 3 người đi rừng.

Bấy giờ đang là tuần trăng. Xác 3 thợ đi rừng nằm ở chỗ quá rậm rạp nên ông Riệc kéo xác 3 người xấu số dịch ra phía ngoài, chỗ bãi đất trống. Ông nhìn trời đất, đoán hướng gió, rồi làm giàn bắn trên một thân cây cổ thụ cách chỗ xác người chừng 20 mét. Đó là một cây lớn, bám trên đá. Xung quanh thân cây có nhiều cành xòe ra bảo vệ, cản đường con thú hung dữ lao lên khi bị thương. 

Loài hổ có mùi rất hôi. Nó xuất hiện ở chỗ nào, lập tức xung quanh khu vực rất hôi hám. Nhiều chỗ nó đi qua, người thính mũi, đến hôm sau vẫn còn thấy mùi hôi đặc trưng của hổ. 

Giống hổ tinh mắt, nhưng lại thính mũi. Vì thế, phải phục kích nó ở xuôi chiều gió, để mùi cơ thể người không bay đến mũi nó, mà chính mùi hôi nồng nặc của nó sẽ đánh thức thợ săn.

Ông Riệc chọn một cành to làm đà ngang, chặt thêm những thanh gỗ, vít lại làm giàn chắc chắn. Làm giàn xong, ông dùng dây thừng bện từ sợ cây móc rất dai buộc thi thể các nạn nhân vào tảng đá lớn, để hổ không tha đi được. Ông vững tâm chờ đợi con hổ đến khi đêm xuống, kể cả có ngủ quên cũng không sao… 

Đêm đầu tiên, rồi đêm thứ hai, đêm thứ ba, ông Riệc ôm một khẩu hạt nẻ, một khẩu súng kíp trong tay, thiu thiu ngủ dưới ánh trăng miền sơn cước. Bầy muỗi rừng to như ruồi tha hồ hút máu, ông cũng mặc kệ. Trong tâm trí ông, chỉ có một suy nghĩ duy nhất là giết thần hổ xám trả thù cho những sinh linh xấu số.

Đêm thứ 4, đang thiu thiu ngủ, ông bị đánh thức bởi những tiếng động liên tục, nặng nề. Ông Riệc nhổm dậy rất nhẹ nhàng. Trăng treo lơ lửng giữa trời, ánh sáng bị sương khuấy ra nhợt nhạt. 

Ông Riệc thấy rõ ràng, qua cái khe đặt nòng súng trước mặt do thân cây chỗ đó tõe ra làm đôi, một khối xám xám lấp loáng dưới ánh trăng. Một con mắt đỏ rực của thần hổ xám đang cắn thi thể một người lắc đi lắc lại để dứt thịt ra ăn. 

Qua nòng súng, ông Riệc thấy đầu nó cúi xuống và đối diện với nòng súng. Ông Riệc bóp cò. Tiếng nổ đinh tai vang lên. Con thú gầm lên giận dữ. Nó lao thẳng về phía gốc cây vả vào thân cây roang roác khiến gốc cây rung lên dữ dội. Ông Riệc tiếp tục gí nòng khẩu súng kíp nhả đạn. 

Tuy nhiên, viên đạn trúng tảng đá dưới gốc cây. Loáng một cái, con hổ đã mất hút trong rừng. Tiếng nó “uồm uồm” lồng lộn vang dậy cả cánh rừng. Tiếng gầm nhỏ dần rồi mất hút. Chờ tiếng con hổ mất hẳn, ông Riệc khoác súng tụt xuống tìm về làng. Đi đến giữa đường, thì thấy con cháu, người dân đốt đuốc tìm vào. 

Hôm sau, ông Riệc cùng mọi người vào rừng mai táng 3 thợ rừng xấu số, rồi lần theo dấu máu tìm con hổ. Tuy nhiên, đến bờ suối thì dấu máu mờ dần rồi biến mất. Phát đạn chỉ trúng phần mềm nên không giết được nó. 

Theo lời ông Đinh Văn Trinh, con trai ông Riệc, khu vực 3 người xẻ gỗ bị hổ ăn thịt chỉ mình ông dám vào. Người ta tin rằng, 3 người bị hổ ăn thịt đã biến thành ma trành oan khuất ngự ở đó. Hàng năm, vào ngày giỗ cha, ông Trinh vẫn cuốc bộ khoảng 15 km vào đó thắp hương cho cha. Ông vẫn can đảm đi qua chỗ 3 thợ rừng bị hổ ăn thịt. Chỗ đó giờ cỏ cây mọc rậm rạp, những xúc gỗ lim xẻ dở vẫn còn đó, mốc đen, bị cỏ cây mọc trùm lên.

Sống ở vùng rừng thẳm, ai cũng hiểu rằng, con hổ bị thương sẽ biến thành con hổ dữ, hay bắt người. Hổ thương càng nặng thì càng dữ dằn. Đặc biệt, nếu hổ bị thương bởi con người, thì cả đời nó sẽ tìm cách ăn thịt người. Khi đã ăn thịt người quen mùi, nó không ăn thứ gì khác ngoài con người. 

Hổ là loài nhớ dai, thù lâu, nên nó sẽ trả thù đến tận cùng, đến tàn khốc. Vậy nên, lần bắn thương con hổ này càng khiến gia đình ông Riệc thêm lo lắng. Gia đình mời thầy mo đến cúng bái, nhưng thầy mo đều lắc đầu bảo không còn cách nào khác, rằng thần hổ xám sẽ tiếp tục trả thù. 

thần hổ
Hàng năm ông Riệc đều tìm vào nơi bố ông bị hổ vồ để thắp hương

Vợ ông Riệc cúng bái ở miếu Vó Ấm, xin thần hổ tha mạng, nhưng ông Riệc thì vẫn quyết tâm diệt hổ. Chỉ có giết thần hổ xám, thì con gái ông, những người trong họ bị hổ xám ăn thịt mới thoát kiếp ma trành. 

Những ngày sau đó, cứ hễ ở đâu có tiếng hổ gầm, ở đâu có dấu chân hổ, là ông Riệc vác súng vào rừng săn tìm, không cần quan tâm đến an toàn tính mạng. 

Nghe một số người đi rừng bảo, hổ xám khổng lồ có mặt ở đuôi dãy Bộc Tổ Gà, cách nhà nửa buổi đi bộ, ông Riệc đã vác súng lên đường ngay.

Ông Trinh vẫn nhớ rõ, hôm đó là ngày 14/10/1955, ông Riệc dắt dao găm cùng khẩu súng hạt nẻ, dẫn cậu con trai Đinh Văn Bổ vào rừng. 

Ông Bổ là em trai ông Trinh, khi đó mới 13 tuổi. Thời gian đó, ông Trinh đang công tác ở xã khác, nên không theo được cha. 

Đi hết dãy Bộc Tổ Gà, thì đến thung lũng, có bãi cỏ gianh bên bờ suối. Ông Riệc quan sát thấy nhiều dấu chân hổ vẫn còn mới. Nhìn vết chân hổ khổng lồ, ông Riệc biết thần hổ xám đang loanh quanh ở khu vực này.

Ban ngày, hổ kiếm chỗ kín đáo nằm ngủ, chiều xuống mới đi săn, nên ông Riệc chọn địa điểm ngắm bắn, rồi tranh thủ xuống suối mò cá. 

Con suối nước cạn, cá nhiều, nên hai bố con mò một lúc đã được khá nhiều cá. Quanh khu vực, lại có nhiều cây trám, nên hai bố con ông Riệc tranh thủ lấy nhựa trám. Lấy một lúc đã được cả chục kg nhựa. 

12 giờ trưa, ông Riệc bảo con: “Tao có súng và dao ở đây là yên tâm rồi, mày mang cá và gùi nhựa trám về đi. Tối nay tao phục hổ. Trưa mai sẽ về đến nhà”. 

Ông Bổ gùi nhựa trám trên lưng, xách sâu cá lững thững theo đường mòn về làng. Vừa đi một đoạn, ông nghe tiếng hổ gầm vang, tiếng hét của ông Riệc. 

Ông Bổ vứt gùi nhựa trám chạy lại. Đứng trên mỏm đá nhìn xuống, thấy bố đang quần nhau với hổ. Ông Riệc nằm dưới, hổ chồm lên trên, liên tục lát, cắn, xé. 

Chỉ một lát sau, ông Riệc đã nằm im, toàn thân vấy máu. Hổ xám khổng lồ cắn xác ông quăng xa, rồi nó lại chồm đến cắn xé. Con hổ quái ác cứ cắn người thợ săn rồi lại tung lên như mèo vờn chuột. Nhìn cảnh tượng ấy, người con đau xót gào khóc, nhưng không dám lại gần. Ông Bổ chạy một mạch về làng thông báo với mọi người.

Ông Thử, ông Sáng, ông Rạng, ông Trinh và hai người em, đều là những thợ săn kỳ cựu đã vác súng tìm vào rừng. Dấu tích trận đánh nhau kinh thiên động địa vẫn còn rõ rệt. Cỏ cây táp đi. Những vết máu đã thâm sì. Khẩu súng hạt nẻ lên đạn vẫn treo ở gạc cây trám, chứng tỏ chưa được sử dụng. 

Ở thân cây bên cạnh, con dao găm cắm vào. Lưỡi dao dính máu và nhúm lông hổ. Điều này chứng tỏ ông Riệc đã đâm trúng hổ. Tuy nhiên, nhát đâm tiếp theo thì trượt, dao cắm phập vào thân cây. 

Sau cú đâm đó, ông Riệc đã mất mạng bởi hổ. Nhìn dấu chân hổ, rồi khẩu súng treo trên cây, mọi người biết rằng ông Riệc đã bị hổ tấn công bất ngờ. Có thể, nhân lúc ông Riệc đang lấy nhựa trám, thần hổ xám khổng lồ đã tấn công từ phía sau. Cú tát đầu tiên của nó không hạ được người thợ săn dũng cảm. Tuy nhiên, vì bị tấn công bất ngờ, nên ông Riệc hoàn toàn yếu thế. Ông đã bị nó đoạt mạng chỉ trong giây lát.

Cuộc tìm kiếm diễn ra khá lâu, song không thấy xác ông Riệc đâu. Ông Trinh cùng mọi người ghé vào làng Muồng, cách đó không xa, chỉ có vài nóc nhà nghỉ tạm. Đêm nghe tiếng hổ xám gầm vang rừng, mà mọi người không dám đối đầu với nó. 

Sáng hôm sau, mọi người tiếp tục dò tìm theo dấu máu, thì phát hiện xác ông Riệc ở một gốc cây, cách chỗ hổ tấn công giết hại ông khoảng 500 mét. Nhìn thân thể ông Riệc, ai cũng xót xa. Ông Trinh và 2 người em đã khóc rống, ngất xỉu. Thần hổ xám đã cắn nát mặt, xét toang lồng ngực, bụng và ăn sạch nội tạng. Ông Trinh chỉ có thể nhận ra cha mình qua chiếc áo rách tướp loang lổ. 

Ông Trinh cùng mọi người gom thi thể ông Riệc, quấn vào chiếc chăn, đẵn cây làm cáng khiêng về chôn ở mảnh ruộng giữa khe núi Bộc Tổ Gà và đồi Vạn Sát. 

Khu ruộng rộng mênh mông dưới thung lũng giờ được chia cho nhiều hộ gia đình canh tác. Người dân ở Thành Yên vẫn gọi cánh đồng ấy là Ruộng Ông Riệc, nhằm tưởng nhớ người thợ săn dũng cảm đã bỏ mạng dưới móng vuốt kinh hồn của thần hổ xám.

Giết hại thợ săn Đinh Văn Riệc, thần hổ xám vẫn tiếp tục điên cuồng bắt người. Tuy nhiên, một thợ săn siêu đẳng, được ví như Võ Tòng của miền Tây xứ Thanh, đã đoạt mạng thần hổ xám, kết thúc chuỗi ngày kinh hoàng của người Mương xứ Thành Yên…

 

Kỳ 13 : Ác thú ăn thịt hai thiếu nữ

Tưởng rằng cái chết của thợ săn hổ khét tiếng Đinh Văn Riệc sẽ khép lại chuỗi ngày trả thù dài dằng dặc của thần hổ xám, với vô số người đã mất mạng, thế nhưng, thần hổ xám vẫn tiếp tục hoành hành. 

Ông Đinh Văn Trinh, con trai của ông Riệc nghe lời thầy cúng, lập thêm bát hương ở gốc cây cổ thụ bên suối Vó Ấm cúng bái thần hổ ghê gớm lắm, nên thần hổ tạm tha cho dòng họ Đinh thôn Yên Sơn (Thành Yên, Thạch Thành, Thanh Hóa). Tuy nhiên, thần hổ xám lại tiếp tục đoạt mạng hai cô gái xinh đẹp bên ngoại nhà ông Trinh ở làng cạnh.

Từ thôn Yên Sơn cuốc bộ sang Lệ Cẩm chỉ 2 giờ leo núi, nhưng đi đường vòng thì khá xa, lắt léo trong rừng. Làng Lệ Cẩm là những thung lũng, mom đồi yên ngựa, vốn là những bãi cỏ gianh ngút ngát, là nơi hổ thích tìm đến kiếm ăn. Đại gia đình này hiện có ông Trương Văn Nhởn, là người nắm rõ nhất chuyện về thần hổ xám.

Ông Trương Văn Nhởn sống trong ngôi nhà nhỏ ngay chân núi đá vôi. Ngay sau nhà ông vẫn là rừng già rậm rạp nguyên sinh. 

thần hổ
Ông Trương Văn Nhởn

Ông Nhởn sinh năm 1952. Khi ông mới sinh, thế hệ cha ông vẫn còn đánh nhau, vật lộn với hổ dữ. Bản thân ông từng có nhiều năm làm thợ săn, đối mặt với hổ vô số lần, nhưng chỉ là hổ bình thường, nên ông vẫn sống đến ngày hôm nay. 

Theo ông Nhởn, ông nội ông là cụ Trương Văn Tiện, cao 1,8 mét, nặng 80kg, thợ săn khét tiếng, từng sát hại vô số hổ, cùng ông Đinh Văn Riệc nhiều năm vào rừng tìm giết thần hổ xám, nên thần hổ xám đã trả thù tàn khốc cả dòng họ Trương bên Lệ Cẩm. 

Cùng thời kỳ thần hổ xám trả thù họ Đinh ở Thành Yên, thì bên Lệ Cẩm, họ Trương cũng có 2 mạng người bị hổ xám ăn thịt.

Sau khi thần hổ xám ăn thịt hai mẹ con ở nương ngô làng Dàm, thì hổ xám vòng sang tận làng Lệ Cẩm ăn thịt bà Trương Thị O, là em con dì của ông Trương Văn Tiện, em bên ngoại của ông Riệc. 

Ngày đó, đại gia đình ông Nhởn sống ở ngay chân đồi Si. Cạnh đồi là đầm Dọ, ngay sát bìa rừng, cách nơi ở hiện tại của gia đình ông Nhởn 1 cây số. Vì ngay bìa rừng là đầm nước, nên hổ thường tìm về kiếm mồi, rồi uống nước. Chúng dầm nước vào những ngày hè oi ả. 

Các cụ kể lại, thì ngày đó, thần hổ xám làm kinh động khắp vùng. Hổ ăn thịt khá nhiều người ở Lệ Cẩm, nhưng những người trong gia đình ông thì lại bị thần hổ xám tìm mọi cách tấn công.

Bữa đó, đầu giờ chiều, thiếu nữ 17 tuổi, chưa chồng, tên Trương Thị O đi chăn trâu. Đến chiều tối, không thấy về, nghĩ có chuyện chẳng lành, nên gia đình tổ chức đi tìm. 

thần hổ
Ông Nhởn đứng ở chỗ ông nội ông, tức ông Trương Văn Tiện bắt sống hổ

Mọi người mang theo súng ống, dao kiếm vào khe núi Rọc Than, thì thấy trâu núp bên gốc cây sổ khổng lồ, ánh mắt cực kỳ sợ hãi. 

Cây sổ có thân màu đỏ, quả to, ăn hơi chua, nên các thiếu nữ Lệ Cẩm thường thả trâu ở đó, rồi lấy quả sổ ăn cho đỡ nhạt miệng. 

Mọi người tìm quanh, song không thấy Trương Thị O đâu, mà chỉ thấy những dấu chân hổ rất lớn. Nhìn dấu chân, những thợ săn Lệ Cẩm đều tin rằng, đó là một con hổ khổng lồ. 

Mọi người theo dấu chân hổ đến bãi nước Cồ Cáp, là một khe nhỏ, có một vũng nước rộng độ 200 mét vuông, nơi các loài thú thường mò về uống nước. Xung quanh bãi nước là rừng lim cổ thụ, với những thân cây vài người ôm. 

Từ xa, tất thảy đều sững sờ, khi tận mắt một con hổ xám khổng lồ, thân to như bò lớn, đang ăn nằm ngay mép bãi nước gãi tai. Nhìn con hổ, ai cũng sợ hãi cực độ. 

Ông Trương Văn Tiện, anh con bá của bà O nhìn con hổ đã nói với mọi người rằng, đó chính là thần hổ xám, từng ăn thịt cả trăm người, khiến cả vùng Thạch Thành kinh thiên động địa. 

Ông Tiện bảo mọi người lùi lại, để ông tiếp cận giết hổ xám. Ông Tiện lặng lẽ mò lại gần phía con hổ, bóp cò. Khẩu súng hạt nẻ phát tiếng nổ inh tai. Hổ xám nhỏm dậy, nhảy phốc vào rừng, biến mất tiêu. Phát súng sượt da, trúng vào tảng đá tóe lửa. 

Mọi người cùng chạy lại vũng nước gom nhặt xác cô gái Trương Thị O. Tuy nhiên, thiếu nữ 17 tuổi chẳng còn gì. Dân làng gom nhặt mãi chỉ được cái đầu, mớ tóc, quần áo, vài mẩu xương. Con hổ khổng lồ đã ăn sạch thiếu nữ tuổi trưởng thành.

Theo lời ông Nhởn, các cụ kể lại rằng, vì cú bắn sượt da của ông Tiện, nên thần hổ xám quay sang thù hằn khốc liệt với họ Trương ở Lệ Cẩm. Đêm nào hổ xám cùng với bọn hổ lâu la cũng mò về Lệ Cẩm phá phách, bắt lợn, dê, cắn chết trâu, bò. 

Cuộc sống người dân ở ngôi làng này hoàn toàn đảo lộn. Không ai dám ra khỏi nhà một mình nữa. Ông Tiện được dòng họ và dân làng bầu làm đội trưởng đội diệt hổ. 

Hàng trăm cái bẫy được đặt ở các ngóc ngách, các con đường mòn từ rừng dẫn vào làng Lệ Cẩm. Xung quanh các ngôi nhà dân cũng được đặt bẫy kín kẽ. Trâu, bò, lợn, dê của nhân dân được huy động làm mồi bẫy hổ. 

thần hổ
Ông Nhởn bên mộ ông nội Trương Văn Tiện

Trong vòng 3 năm sau cái chết của bà Trương Thị O, có cả chục con hổ dính bẫy, hoặc bị ông Tiện bắn chết. Con hổ to nhất xông vào nhà ông Tiện, quắp con lợn nhảy phốc qua hàng rào chạy vào rừng. Phát hiện hổ, mọi người vác súng đuổi. Con hổ này bị lùa vào đường mòn dẫn đến gốc thị, chỗ rặng tre, đã được đặt bẫy chi chít, và đã dính bẫy. 

Nhìn thấy con hổ, ông Tiện vác dao xông đến chém đứt cổ, máu tuôn ồng ộc. Hổ chết ngay tại chỗ. Mọi người căng dây đo từ đầu đến hết đuôi, thấy con hổ này dài 4 mét. Riêng phần thân của nó đã dài hơn 3m. Tuy nhiên, đó vẫn chưa phải là thần hổ xám.

Việc ông Tiện giết hàng chục hổ trong vòng 3 năm, khiến người dân khắp vùng kính nể, tôn ông làm Võ Tòng diệt hổ. Có mối thâm thù với loài hổ, nên ông không ngại ngần khi người dân ở nơi khác mời ông đến giết hổ quấy nhiễu nhân dân. 

Ông nuôi 12 con chó săn, đi xuyên khắp rừng Cúc Phương giết hổ. Nghe tin thần hổ xám ăn thịt người ở vùng Thạch Quảng, ông đã vác súng phục kích nhiều ngày và bắn thêm được mấy ác hổ. Tiếc rằng, thần hổ xám vẫn biệt tăm tích.

Sau nhiều ngày vào rừng săn hổ, nửa đêm về sáng, ông Tiện về nhà, vừa chợp mắt, thì cả làng náo loạn, vợ con ông khóc lu loa. Người em trai của ông chạy sang nhà khóc rống lên rằng, con gái, tức cháu ruột của ông Trương Văn Tiện vừa bị hai con hổ gớm nghiếc cắn cổ tha đi. 

Hôm đó, khoảng 5 giờ sáng, cô cháu gái Trương Thị Sen, 18 tuổi, dậy sớm xay ngô làm ngô khoanh (người Mông gọi là mèn mén). 

Ngày đó, phụ nữ Mường thường dậy từ 3-4 giờ sáng, xay xong một thúng ngô, rồi mới lên nương làm việc. Trước khi xay ngô, Sen ngồi ở bậc cầu thang phụ, dưới cái chạn (chạn là giàn tre hoặc gỗ sau nhà sàn, nơi rửa ráy, tắm giặt) chải tóc. Đang chải tóc, thì thần hổ xám khổng lồ xông đến đoạt mạng. 

Nghe tiếng “óe”, người em trai ông Tiện mở cửa chạy ra, thấy hổ xám khổng lồ cắn vào gáy con gái lững thững tha đi. Phía sau nó còn một con hổ rất lớn đi hộ tống. 

Nhìn cảnh con hổ cắn con gái tha đi, em trai ông Tiện không dám đuổi theo, bởi nếu đuổi theo, con hổ hộ tống sẽ đoạt nốt mạng ông. Đợi con hổ tha con gái vào sâu trong rừng, ông mới hớt hải thông báo dân làng, rồi chạy sang nhà ông Tiện. 

 

Kỳ 14 : Cái chết của thần hổ

 
Khi con hổ khổng lồ, cùng một con hổ nữa đi theo, quắp cháu gái ông Trương Văn Tiện (Cẩm Lệ, Thạch Thành, Thanh Hóa) tha đi, không ai dám ra khỏi cửa. Riêng ông Tiện dắt dao vào lưng, rồi vác súng đuổi theo. Đuổi đến bãi nước, chỗ hổ xám từng ăn thịt bà Trương Thị O, thì thấy thần hổ xám đang xé xác người cháu gái Trương Thị Sen. 

Không chút sợ hãi, ông Tiện, người được gọi là “Võ Tòng diệt hổ”, xông đến ngắm bắn. Súng nổ, hổ xám khổng lồ bỏ lại xác, nhảy tót vào rừng. Tuy nhiên, con hổ đi cùng thì không bỏ trốn, mà nó xông thẳng về phía ông Tiện. Con hổ vả một phát, khẩu súng bay đi vài mét. Nó chụp xuống, đè nghiến ông Tiện xuống đất, ra sức vả, cắn. 

Mặc dù cú vả của con hổ khiến cánh tay toạc da, nhưng ông Tiện vẫn chống trả quyết liệt. Con hổ há miệng đớp, một tay ông bóp họng, một tay nắm lưỡi nó kéo tuột ra. Con hổ đớp một cái, rụng luôn 3 ngón tay phải của ông Tiện. 

Vật nhau một hồi, thì cả người và hổ lăn xuống khe. Khi lăn đến thân cây khổng lồ, đổ ngang dốc, lợi dụng đà lăn, ông Tiện nhanh như sóc, dùng hết sức bình sinh ấn đầu con hổ chúi vào khe cây đổ. 

Con hổ bị ấn vào khe, không đứng dậy được. Ông ghì chặt thân không cho nó chui ra. Khi ông Tiện và hổ đánh nhau, dân làng kéo đến, nhưng sợ quá, trèo tót hết lên cây, không ai dám xuống. 

Khi ông thông báo đã khống chế được hổ, thì mọi người mới dám tụt xuống gốc cây và đến gần. 

Mọi người dùng thừng trói con hổ khổng lồ này lại. Mấy người dùng dao chọc vào cổ, nhưng da hổ dai nhoách, dao chọc không ăn thua gì. Ông Tiện dùng dao nhọn dắt bên hông xiên thẳng vào cổ hổ, khiến da cổ toạc ra, máu chảy ồng ộc. Con hổ rống lên thảm thiết, rồi tắt thở. 

Khi con hổ chết, thì ông Trương Văn Tiện cũng lăn ra ngất xỉu vì kiệt sức và mất máu. Một nhóm người chặt nứa ghép thành cáng khiêng ông về. Một nhóm khiêng thi hài cô gái Trương Thị Sen về làng mai táng. Con hổ xám mới xé bụng cô gái, chưa kịp ăn, nên xác Sen vẫn còn nguyên vẹn.

Mọi người khiêng xác be bét máu của ông Tiện về làng đặt ở giữa nhà sàn. Nhìn thân thể bị xé tơi tả bởi hổ, không ai tin ông có thể sống được. Mọi người cùng xẻ thịt con hổ, tính làm ma cho ông. Tuy nhiên, ăn xong hổ, thì ông Tiện tỉnh dậy, nhăn nhó kêu đau. Vậy là ông sống được. 

Thầy lang giỏi nhất trong vùng được huy động đến bó thuốc cho ông. Hàng ngày, ông nhai tằm sống để tăng cường sức khỏe. Khi ăn hết hai nong tằm, thì ông khỏe lại như thường, tiếp tục sống đến 83 tuổi. Để trả thù cho hai cô em gái, ông Tiện đã quyết tâm vào rừng giết bằng được thần hổ xám.

Ông Trương Văn Nhởn dẫn tôi đi vòng vèo quanh những quả đồi, tìm đến đồi Si, quả đồi nằm giáp rừng già rậm rạp. Ngôi mộ ông Trương Văn Tiện, “Võ Tòng diệt hổ” là nấm đất nằm trên đồi, nhìn xuống bãi nước Cồ Cáp, nơi hai người cháu gái của ông bị hổ ăn thịt, cũng là nơi ông từng đánh nhau tay không với hổ, nơi ông giết thần hổ xám khổng lồ.

thần hổ
Ông Nhởn chỉ nơi ông nội Trương Văn Tiện giết thần hổ xám

Chuyện “Võ Tòng” Trương Văn Tiện tiêu diệt thần hổ xám mang màu sắc liêu trai, vừa hư vừa thực. Câu chuyện đó giống như huyền thoại mà những thợ rừng thường kể cho nhau nghe trong những đêm lửa bập bùng nơi rừng già hoang vu. 

Có thể, câu chuyện được thêu dệt nhiều cho thêm phần kỳ bí, hấp dẫn, nhưng không thể không công nhận rằng, ông Trương Văn Tiện là một “Võ Tòng diệt hổ” cực kỳ tài ba. Ông đã trở thành nhân vật thần thoại trong vô số những câu chuyện miền sơn nước này. 

Theo lời ông Trương Văn Nhởn, thì không ai được chứng kiến tận mắt cuộc tiêu diệt thần hổ xám của ông nội ông, tức ông Trương Văn Tiện. Tuy nhiên, ngày còn nhỏ, ông nội thường kể cho ông Nhởn chuyện giết thần hổ xám.

Hồi ấy, mùa hè năm 1959, đêm 14 trăng sáng vằng vặc, sao đầy trời, nhưng rất nóng nực, chừng nửa đêm, nằm không ngủ được, ông Tiện vác súng vào rừng kiếm con thú về ăn. Xuống đến chân nhà sàn, ông lại quay lên, dắt theo con dao nhọn và cầm thêm cây lao. 

Ông Tiện đi dọc đồi Si, vòng xuống thung lũng, rồi lang thang ra vũng nước Cồ Cáp xem có con nai, con hoẵng nào đến uống nước không. Mon men lại một gốc cây lim lớn, nhìn xuống vũng nước với những bụi lau lác lưa thưa, ông Tiện giật thót mình, khi thấy một cục than đỏ rực đong đưa phía sau bụi lau thưa. 

Là thợ săn thiện nghệ, nên nhìn ánh mắt đỏ rực thành tia đó, ông Tiện biết ngay là hổ. Ông tiến về phía bên phải tránh vật cản là bụi lau để quan sát rõ hơn. Không phải đoán mò gì nữa, đó chính là thần hổ xám, con hổ bị chột một mắt bởi thợ săn khét tiếng xứ Thành Yên. 

Thần hổ xám đã ăn thịt cả trăm người, giết chết 2 cô cháu gái yêu quý tuổi mới 17-18 của ông Tiện. Biết đó là thần hổ xám, ông Tiện khá sợ hãi, nhưng nghĩ đến mối thù, ông bình tĩnh hơn, tìm cơ hội giết thần hổ, trừ hại cho dân.

Tiếng súng nổ đinh tai, xé toạc màn đêm yên tĩnh. Tiếng hổ gầm khiến cả làng Lệ Cẩm thức giấc. Khói súng tan, nhìn về phía bụi lau, không thấy màu đỏ rực như hòn than của mắt hổ đâu nữa. Như vậy, phát đạn của ông đã trúng mắt, xuyên vào đầu thần hổ xám. 

Tuy nhiên, quan sát kỹ lại, thì ông Tiện thấy khối xám xịt đang phi về phía mình với tốc độ vũ bão. Ông Tiện quăng súng, rút cây lao, nhằm thẳng về phía thần hổ khổng lồ đang đà lao tới, phóng một cú trời giáng. 

Cây lao xé gió, cắm phập vào ức hổ xám khổng lồ. Thần hổ xám như một đống thịt khổng lồ, theo đà lao, cắm vào gốc cây lim già, nằm giãy đành đạch, thở hồng học, máu tuôi xối xả. 

thần hổ
Mặc dù hổ xám khổng lồ đã bị giết, nhưng dòng họ Đinh ở Thành Yên vẫn thờ cúng thần hổ  chu đáo

Quyết không để thần hổ xám có cơ hội nào, ông Tiện rút dao đâm thủng tim, phổi, cắt đứt họng thần hổ xám. Thần hổ xám hôi rình nằm chết thảm khốc trên vũng máu. 

Ông Tiện dùng dao cắt đứt đầu hổ, quăng xuống vũng Cồ Cáp. Ông đo bằng bước chân, thấy mình hổ dài 4 bước, tức khoảng 4 mét. Đó là con hổ to chưa từng có. Nó chính xác là thần hổ xám.

Giết hổ xong, ông Tiện chạy về làng báo với mọi người. Tuy nhiên, không ai dám vào rừng lúc trời đang tối. Sáng hôm sau, phải đến 8 giờ, mọi người mới tổ chức vào vũng Cồ Cáp. 

Thế nhưng, điều lạ lùng là không thấy xác thần hổ xám đâu, mà chỉ thấy vũng máu đen sì. Mọi người nhảy xuống vũng nước mò, cũng không thấy đầu thần hổ. Quanh vũng nước, có rất nhiều dấu chân hổ lớn, phải đến cả chục con. Mọi người tin rằng, bầy hổ đã tha xác thần hổ xám đi nơi khác. 

Câu chuyện diệt thần hổ xám của cụ Tiện có người tin, người không, nhưng có một sự thực, là từ năm 1959 về sau, người dân khắp vùng Thạch Thành không gặp thần hổ xám nữa, và cũng không có ai bị thần hổ xám ăn thịt.

Có một câu chuyện khác, lưu truyền trong dân gian về cuộc giết hổ của ông Trương Văn Tiện. Câu chuyện này mang màu sắc liêu trai, nhưng cũng xin chép ra đây để độc giả tham khảo. Chuyện rằng, khi ông Tiện lách nòng khẩu súng kíp dài qua rễ cây lim già, ngắm trúng con mắt đỏ như cục than của thần hổ xám, thì phát hiện chuyện lạ. 

Khi ông định siết cò, thì ông bỗng nghe thấy tiếng cười rúc rích, rõ ràng là tiếng con gái. Ông Tiện trộm nghĩ, chẳng lẽ là ma? Ông dụi mắt quan sát kỹ, thì thấy một đàn con gái, thân thể trắng muốt, quấn những tấm vải trắng mỏng manh đi lên từ dưới vũng nước Cồ Cáp, đến bên thần hổ xám. Lúc này, ông Tiện mới biết đó chính là ma trành. 

Lời đồn của dân gian rằng, khi hổ ăn thịt người, thì người đó biến thành ma trành, hay còn gọi là hổ trành. Những người con gái này bị hổ ăn thịt, bị biến thành ma, không siêu thoát được, mà tiếp tục phải đi theo thần hổ để hầu hạ.

Khi những nữ ma trành như những bóng trắng thướt tha di chuyển đến cạnh thần hổ, thì ông Tiện kinh ngạc với hình ảnh trước mắt. Thần hổ xám đã biến thành một cụ già, râu tóc bạc phơ, chột một mắt. Điều kỳ dị là con mắt vẫn đỏ rực. Đầu hổ biến thành đầu người, hai chân trước biến thành tay, hai chân sau biến thành chân, ngồi trên tảng đá, nhưng phần lưng vẫn vằn vện màu xám của hổ. 

Mấy con ma trành đến bên thần hổ hầu hạ ông cụ. Con thì vạch lưng bắt chấy, con thì bóp vai, con vuốt râu trêu đùa thần hổ. 

Thời gian đó, người dân Thạch Thành vẫn đồn rằng, vào những ngày rằm mùa hạ, khí trời nóng nực, trăng sáng vằng vặc, quang cảnh lặng lẽ âm thầm, thì thần hổ xám sẽ hiện ra hình người để đùa giỡn với ma trành. 

Lời đồn ấy ông Tiện cho là tào lao, nhưng lúc này, ông mới tin là thật. Con hổ đã thành tinh, đã thành thần hổ, vô cùng khôn ngoan, nên bao nhiêu thợ săn đã mất mạng mà vẫn không giết được nó. Kẻ thù ở trước mặt, cơ hội trả thù, trừ hại cho dân chỉ còn gang tấc, nên ông Tiện bình tĩnh, kiếm tra lại súng, đạn, thấy mọi thứ đều ổn, thì ông quyết định bóp cò, bất chấp việc thần hổ đã biến thành cụ già. 

Advertisements

About dontruongbt

Phong Kiến Đại Sư
Bài này đã được đăng trong Phóng Sự - Ký Sự. Đánh dấu đường dẫn tĩnh.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s